⬅ Trước Tiếp ➡
Theo ánh mắt của đối phương gục đầu xuống, Khuynh Thành hoảng loạn túm lên chăn trên giường cố gắng che lại một chút trên người mình, lại bị đối phương nhanh chóng kéo xuống.
Khuynh Thành không đoạt được chăn của mình, liền tức giận quát: "Đồ dê xồm, anh trả chăn lại cho em."
Đối phương nghe được danh xưng của cô, đôi mắt xoay chuyển một vòng kỳ quái, trong lúc không phòng ngự, mạnh mẽ cúi đầu hôn lên nơi non mềm hồng đỏ trước ngực cô, sau đó lại ngay lúc Khuynh Thành còn chưa kịp phản ứng lại, lập tức buông ra, đứng lên, lui về phía sau ba bước.
Ra xa ba bước, Nam Lạc Kỳ liền sửa đổi thành tác phong thân sĩ bình thường, nhìn chằm chằm người trên giường một cách vô lại: "Thành Thành, thấy chưa, đây mới là dê xồm, có điều em yên tâm, đời này anh chỉ thế với em thôi."
Nói xong, anh nhặt quần áo trên mặt đất lên mặc, sau đó rời khỏi phòng trong ánh mắt căm phẫn của Khuynh Thành.
Sau khi Nam Lạc Kỳ rời khỏi, Khuynh Thành ngồi yên ở trên giường hồi lâu, trong đầu cô rất hỗn loạn, có hơi không rõ tình hình hiện tại.
Chuyện duy nhất biết đến chính là, cô và bạn tốt Nam Lạc Kỳ lên giường, vừa nghĩ tới đó, cô liền ảo não vô cùng, làm sao lại uống rượu, còn uống say nữa chứ.
Chuyện tối hôm qua, Khuynh Thành có chút ấn tượng rất mơ hồ, thế nhưng tối qua rốt cuộc là ai chủ động đây, cô nghĩ sao cũng không ra.
Không đúng, việc này không thể trách cô, muốn trách thì trách Nam Lạc Kỳ tên khốn kia, rượu đều là anh ta mua tới, nếu như anh ta không rượu thì sẽ không có chuyện sau đó.
Càng nghĩ Khuynh Thành càng hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bây giờ đi tìm người nào đó hung hăng cắn một ngụm trên cổ anh ta, lúc đó mới có thể giải tỏa một ít lửa giận.
Chuyện phát sinh sau đó càng khiến Khuynh Thành hận Nam Lạc Kỳ đến nghiến răng nghiến lợi.
Nam Lạc Kỳ mua về thuốc nhất định phải tự mình bôi ở nơi đó giúp Khuynh Thành, Khuynh Thành xấu hổ không muốn, người đàn ông liền ép cô trên giường, lại cởi quần cô, đích thân bôi.
Quá trình bôi thuốc lại là một phen dằn vặt, người đàn ông thậm chí duỗi tay vào bên trong cô chậm rãi ma sát, cảm giác kia vừa nhột, vừa kích thích, khiến cho toàn thân cô đổ mồ hôi nhễ nhại, mỗi khi cô muốn giãy giụa, người đàn ông liền dùng hai chân ép cô lại, khiến cô không thể nào động đậy được, một hồi bôi buốc kết thúc xong, cả người cô mềm nhũn nằm ở trên giường, mà tên đàn ông yêu nghiệt nào đó ngồi ở bên cạnh, cả người sảng khoái khỏe khoắn, quả thực là sự đối lập rõ ràng.
Khuynh Thành không hiểu, rõ ràng tối hôm qua người khổ cực chính là anh, tại sao cuối cùng người nằm trên giường mềm nhũn, mệt mỏi lại là cô.
Chuyện sau đó là càng lúc càng không nằm trong sự khống chế của Khuynh Thành, người đàn ông này, đầu tiên là dọn hành lý của anh tới nhà cô, sau đó vào ở trong phòng ngủ của cô, mỗi tối đều muốn ôm cô mới có thể ngủ, cô từng phản kháng, kết quả đều là như nhau, phản kháng không có hiệu quả.
Sau hai lần, cô mang thai, người đàn ông lại ép cô đi nhận giấy chứng nhận kết hôn, cứ như vậy, cô vừa mười tám tuổi đã chính thức trở thành người phụ nữ có chồng, nghĩ lại đều rớt nước mắt.
Mười tháng sau, con trai hai người sinh ra, gọi là Nam Hoằng Nghị, bởi vì hai người còn đang đi học, sau khi sinh con trai, Nam Lạc Kỳ thuê một bảo mẫu, thế nhưng anh rất thương yêu người con trai này, chỉ cần có thời gian rảnh ở nhà, đứa trẻ đều là tự anh chăm, điều duy nhất khiến cho người đàn ông này không thể nào chịu đựng được chính là, con trai cứ quấn lấy vợ anh.
Đàn ông ghen tuông quá độ
Mỗi lần, chỉ cần là tiểu Hoằng Nghị(*) hôn một cái hay là ôm mẹ nó một cái, người đàn ông nào đó sẽ ghen quá đáng, buổi tối lại càng không cho phép con trai ngủ với mẹ nó, cho nên tiểu Hoằng Nghị từ nhỏ đã rất đáng thương, lúc còn bé, thì ngủ ở trên nôi trong phòng ba mẹ, lớn một chút thì đã bị ông ba nhà mình vứt vào phòng riêng sống chết mặc bay.
(*) Cách đặt tên thân mật cho người nhỏ tuổi trong tiếng Trung.
Còn có một việc, càng khiến cho Khuynh Thành mỗi lần nhớ tới liền cảm thấy buồn cười, tiểu Hoằng Nghị vừa được sinh ra một thời gian, bác sĩ bảo cho đứa bé uống sữa mẹ, người đàn ông nào đó tự nhận là trên dưới toàn bộ người phụ nữ của mình đều thuộc về mình tất, sống chết không cho con trai đụng một chút nào vào ngực của vợ mình, đứa bé thậm chí còn chưa được chạm tới làm sao mà bú sữa được, mỗi lúc đó, Khuynh Thành chỉ có thể dùng máy hút sữa để hút sữa ra, sau đó cho vào trong bình, cho con bú trong ánh mắt kỳ quái của hộ sĩ.
Tới khi con trai được ba tháng, anh trực tiếp dứt sữa cho con trai, để cho con trai uống sữa bột, cô kháng nghị, người đàn ông liền nói muốn vứt đứa bé về nước cho ba mẹ anh, Khuynh Thành luyến tiếc, chỉ phải khuất phục.
Sữa không để cho con trai uống, căng lên khiến cô khó chịu, vì vậy công dụng của người đàn ông nào đó được dùng tới, mỗi lần khó chịu, người đàn ông kia sẽ kéo cô vào trong phòng, giúp cô hút sạch. Nếu chỉ đơn giản là hút thì tốt rồi, đằng này người đàn ông kia lại thường thường hút hết sữa xong sẽ thuận tiện làm một vài chuyện mình thích.
Tròn mấy tháng trời, người đàn ông mỗi ngày uống sữa của cô, con trai uống sữa bột, mãi cho đến khi cô hết sữa.
Có mấy lần, cô cũng sẽ oán trách người đàn ông này không thương con trai, lúc đó anh sẽ giận dỗi không cam lòng nói: "Cho tên nhóc đó bú ba tháng đã không tệ rồi, còn muốn uống thêm nữa, đúng là nằm mơ."
Bú? Bú chỗ nào chứ?
Con trai rõ ràng là tự mình ôm bình sữa ba tháng có được không.
Lời phản bác như vậy Khuynh Thành im lặng đặt ở đáy lòng.
"Con trai, mẹ cũng dốc hết toàn lực giúp con phản kháng kẻ địch hung ác rồi, chỉ tiếc sức chiến đấu của ông ba con quá mạnh, hai ta cộng lại cũng không phải là đối thủ."
Cho dù ông ba nào đó vô lương tâm như vậy, nhưng sau này khi tiểu Hoằng Nghị từ từ lớn lên, người cậu bé rất sùng bái vẫn là ông ba nhà mình.
Đối với chuyện này Khuynh Thành là khóc không ra nước mắt, vô số lần thừa dịp người đàn ông nào đó không chú ý, ở trước mặt con trai mình khẽ thì thầm lặp lại: "Tiểu Hoằng Nghị này, thực ra cha con là một người xấu, còn là người rất xấu, con nhất định đừng bị ba lừa nha."
Thời gian đầu, mỗi khi Khuynh Thành nói thầm như vậy, tiểu Hoằng Nghị chỉ là nhìn chằm chằm cô cười ngây ngô, mãi đến một lần, tiểu Hoằng Nghị trả lời cô: "Mẹ xinh đẹp, con đương nhiên biết người đàn ông đó là một tên cực khốn nạn, thế nhưng mẹ phải biết rằng, hai ta bây giờ không phản kháng lại được ông ấy, như vậy cũng chỉ có thể giả bộ yếu đuối, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, thế nhưng mẹ yên tâm, chờ sau này con trai của mẹ lớn mạnh rồi, con sẽ mang mẹ chạy ra khỏi lồng giam này, cho nên mẹ xinh đẹp, trước khi con phản kháng được, cũng chỉ có thể để mẹ chịu uất ức thôi."
Tiểu Hoằng Nghị dõng dạc nói, Khuynh Thành ở trước mặt cậu trực tiếp trợn tròn mắt.
Thế nhưng chờ Khuynh Thành hoàn hồn lại, cô ôm con trai mình vui vẻ, mẹ con từ nay về sau cấu kết với nhau làm việc xấu.
Chỉ tiếc lúc này đây, hai mẹ con vẫn như cũ bị tên yêu nghiệt nào đó bắt được, từ đó về sau tiểu Hoằng Nghị không được nhìn thấy mẹ mình tròn một tháng, người đàn ông xấu xa nào đó đưa ra lý do chỉ có một: "Ba bảo con ít ôm mẹ lại, con còn ôm lâu như vậy."
Nói xong căm giận rời đi.
Đối với sự ghen tuông quá rõ ràng này, cậu chủ nào đó chưa bao giờ thừa nhận, cái cớ anh luôn dùng là, vợ là của anh, dựa vào cái gì cho thằng khác đến ôm, kể cả con trai mình cũng không được.
Dưỡng hổ vi hoạn* 
(Nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà)
Đối với lý do gượng ép này, Khuynh Thành đã từng lớn tiếng kháng nghị nói: "Vậy anh sinh con trai để làm gì, không sinh còn tốt hơn."
Gào xong, đáy lòng Khuynh Thành lặng lẽ nói xin lỗi với con trai mình: "Tiểu Hoằng Nghị, mẹ không phải là ghét bỏ gì con, con ngàn vạn lần đừng để trong lòng."
Sau đó anh chồng nào đó ung dung liếc nhìn cô, bỏ lại một câu khiến Khuynh Thành phun máu hồi lâu: "Không khiến em mang thai, em làm sao có thể mang bầu gả cho anh, cho nên anh đối với nó cũng là chỉ có thể chấp nhận, chấp nhận thôi."
Bỏ lại những lời này, tâm tình người nào đó rời đi trong nỗi sung sướng không gì sánh được.
⬅ Trước Tiếp ➡