Một tiếng Lạc Lạc, đánh tan tất cả tự chủ của Nam Lạc Kỳ, anh trực tiếp đè cô xuống ghế sofa, cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi đỏ mà anh đã thèm rất lâu lần nữa.
Hơi thở nóng bỏng phát ra không thể nào ngăn cản.
Khi cảm nhận người dưới thân phối hợp, một chút tự chủ cuối cùng của Nam Lạc Kỳ bị sụp đổ, anh chỉ ước gì có thể hòa tan cô vào xương máu của mình, động tác trên tay vẫn dịu dàng như cũ.
Nhẹ nhàng bế người trên ghế sofa lên, từng bước đi vào hướng phòng ngủ, lúc này trong đầu Nam Lạc Kỳ rất thanh tỉnh, nhưng anh chỉ biết một chuyện, cô gái nằm trong ngực này thuộc về anh, cho dù khi cô tỉnh lại sẽ oán giận anh, nhưng anh vẫn sẽ không bỏ qua giờ khắc này.
Một màn mây mưa trong phòng từ xế chiều cho đến khuya, cho đến khi cả hai đều không còn sức lực, mới ôm nhau ngủ một giấc đến sáng.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua màn cửa, chiếu rọi trên giường to lớn, trên giường, Nam Lạc Kỳ đã sớm tỉnh lại sau một đêm cực khổ cần mẫn hoạt động, bình thường, anh sẽ đến trường học, nhưng hôm nay, anh không muốn làm gì cả, chỉ muốn tiếp tục ôm người trong ngực, ngủ một lát.
Anh đang đợi, chờ đợi người trong ngực tỉnh lại, chờ phản ứng sau khi tỉnh lại của cô, cho dù cô có phản ứng gì, anh đều không cho phép cô lùi bước, cô phải ở bên cạnh anh, anh đã không đợi kịp nữa.
Trong sự chờ đợi của Nam Lạc Kỳ, cuối cùng người trong ngực anh cũng có dấu hiệu tỉnh lại.
Chưa hoàn toàn mở to mắt, cảm giác đầu tiên của Khuynh Thành là đau, xương cốt toàn thân như bị máy ủi cán qua, làm cho cô cảm thấy cơ thể không còn là của cô nữa, còn nữa, phía dưới đau rát, trong lòng cô hoảng sợ, nhanh chóng mở mắt ra.
Đôi mắt to xinh đẹp nhìn xung quanh phòng một vòng, không sai nha, đây là phòng của cô, đột nhiên cô cảm thấy có chỗ không thích hợp. Chuyện gì đã xảy ra, cô cảm giác trên eo có một thứ ấm áp không thuộc về mình, từ hình dạng đến xúc cảm, có lẽ là cánh tay của một người đàn ông, Khuynh Thành đã không còn can đảm xem người đàn ông này là ai.
Cho đến khi một giọng nam trầm thấp quen thuộc vang bên tai cô: "Thế nào, muốn tiếp tục làm rùa đen rụt đầu sao?"
Giọng nói quen thuộc, rất quen thuộc, cho dù cô quên hết tất cả giọng nói trên thế giới này cũng không bao giờ quên giọng nói của anh, nhưng mà cô rất nghi ngờ, chủ nhân của giọng nói này tại sao lại nằm trên giường của cô.
Khuynh Thành cũng không phải là trẻ con vô tri, cô rất rõ ràng tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Nếu là người không quen biết, cùng lắm thì chỉ phủi mông rời đi, sau này không tiếp tục liên lạc với nhau nữa, nhưng mà hiện tại, hai người quen biết nhau như vậy, giả ngu là không thể nào.
Cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất, Khuynh Thành nghiêng đầu đối mặt với ánh mắt của đối phương, khóe miệng hơn hơi nhếch lên tạo thành đường cong, nhẹ giọng chào hỏi: "Chào buổi sáng."
Sáng? Nam Lạc Kỳ nhíu chặt lông mày, cô chỉ muốn nói cái này với anh thôi sao?
Cô gái bình thường gặp chuyện như vậy, không phải khóc thì cũng đều bảo đàn ông chịu trách nhiệm sao? Sao phản ứng của cô lại kỳ lạ như vậy.
Đáy lòng không vui, Nam Lạc Kỳ cũng không biểu hiện ra mặt, anh tiếp tục mở miệng giải thích: "Hôm qua em uống say, sau đó lôi kéo anh không thả, chuyện phía sau chắc em cũng biết hết rồi."
Biết? Biết cái gì? Mặt mũi Khuynh Thành tràn đầy mờ mịt.
Khuynh Thành xấu hổ
Dưới ánh mắt mờ mịt của cô, Nam Lạc Kỳ tiếp tục phát biểu: "Em yên tâm, cho dù hôm qua có phải do em chủ động hay không, thì anh cũng sẽ chịu trách nhiệm."
Cuối cùng Khuynh Thành cũng nghe rõ, cũng đồng thời nổi giận, cô ngồi dậy, quên bản thân còn khỏa thân, cơ thể để trần, ngón tay tinh tế hồng hồng chỉ vào đối phương, lồng ngực trắng nõn phập phồng, quát lớn từng câu từng chữ: "Anh như vậy là theo chủ nghĩa gia trưởng, bây giờ đã là xã hội gì rồi, không phải chỉ tình một đêm thôi sao? Ai cần anh chịu trách nhiệm, ai cần hả."
Nam Lạc Kỳ nghe xong liền nổi giận, bỗng nhiên nhíu mày dùng sức kéo cô vào trong ngực mình, thuận thế nghiêng người, ép cô dưới thân, giọng nói tràn ngập nguy hiểm lập tức vang lên: "Thành Thành, nếu như em không muốn cho anh chịu trách nhiệm, vậy thì em chịu trách nhiệm với anh đi, anh không ngại xem em là vợ, trông coi anh cả đời."
"Ai muốn quản anh cả đời, anh nghĩ thì hay lắm." Khuynh Thành hơi bối rối nói, cũng có chút xấu hổ.
Mà bộ dạng của cô như vậy, hoàn toàn làm người đàn ông trên người cô vui vẻ.
Nam Lạc Kỳ cười mê hoặc, lập tức bị Khuynh Thành không vui nhìn thoáng qua.
"Sao nào, lại không vui rồi hả?"
"Không cho phép anh cười như thế."
"Vì sao?"
"Vì, vì..." Khuynh Thành nói vì nửa ngày, cũng không nói ra câu hoàn chỉnh, chẳng lẽ cô lại nói vì anh cười lên như vậy, cô cảm thấy không thể chống đỡ, nếu cô nói câu này ra, chắc chắn sẽ làm người đàn ông này đắc ý đến chết.
Cho nên dù cô có chết cũng không nói ra.
Khuynh Thành không nói, đương nhiên người đàn ông này cũng không dễ dàng bỏ qua cho cô, cuối cùng Khuynh Thành thẹn quá hóa giận, không nhịn được nói: "Vì anh cười quá xấu, cho nên đừng cười nữa."
Đương nhiên anh không tin cô, nhưng cũng không tiếp tục truy cứu nữa, hai người anh một câu, em một câu, không chút để ý đã chuyển sang đề tài khác.
Hai người nằm gần, đương nhiên cơ thể sẽ tiếp xúc, Khuynh Thành chưa ý thức được chuyện này, còn người nằm trên cô ánh mắt càng ngày càng u ám, đột nhiên anh cúi đầu xuống mạnh bạo hôn lên đôi môi đỏ ríu rít không ngừng kia, nhiệt độ trong phòng tiếp tục tăng lên.
Lúc đầu Khuynh Thành còn chống cự, nhưng cô không phải đối thủ của Nam Lạc Kỳ, rất nhanh liền trầm luân vào bên trong tình cảm của đối phương, muốn tiến sâu hơn nữa.
Khuynh Thành cảm thấy cơ thể của mình rất kỳ lạ, toàn thân khô nóng, còn cảm thấy trống rỗng, muốn được an ủi, ngay lúc cô chủ động quấn lên người Nam Lạc Kỳ, đột nhiên đối phương dừng lại.
Nam Lạc Kỳ nhìn đối phương đắm chìm trong tình dục, nhìn cô dấn thân vào ham muốn, liền cười cục xúc một tiếng, quỷ dị nói ra: "Thành Thành, muốn sao?"
Giọng nói không có ý tốt truyền vào tai, Khuynh Thành lập tức tỉnh táo lại trong dục vọng, dưới ánh mắt không có ý tốt của đối phương, trên mặt cô liền xấu hổ, lập tức đẩy người nằm trên mình ra, sau đó cảnh cáo nói: "Khốn kiếp, đây là phòng của em, anh mau cút ra ngoài cho em."
Nếu Nam Lạc Kỳ ngoan ngoãn lăn ra ngoài, thì anh không phải là Nam Lạc Kỳ nữa.
Cánh tay dài duỗi ra, kéo đối phương vào trong ngực, hai tay nhốt người đang giãy dụa lại, anh dịu dàng giải thích bên tai cô: "Tối qua là lần đầu của em, cũng là lần đầu của anh, chưa biết nắm giữ lực tốt, nếu hiện tại tiếp tục, anh đoán em sẽ vài ngày không xuống được giường, chờ lát nữa anh mua thuốc cho em, thuận tiện mua cho em bữa sáng, ăn thức ăn xong thì nghỉ ngơi một lát."
Người đàn ông tốt Nam Lạc Kỳ
Nói xong, người đàn ông từ trên giường đứng dậy, cả cơ thể trần trụi cứ như vậy lộ rõ hết trong không khí, Khuynh Thành mất tự nhiên dời tầm nhìn, âm thầm mắng một tiếng: "Cuồng bại lộ."
Nghe được Khuynh Thành nhỏ giọng nói thầm, Nam Lạc Kỳ xoay người, không nói gì, chỉ là nhìn chằm chằm cô chớp mắt.