Chương 9
“Vâng, em Cố Gia Minh quả thật cần dạy dỗ thêm nhưng biểu hiện chung vẫn là rất tốt.” Người đàn ông gật đầu, hiểu được, gõ vào đầu Cố Gia Minh, “Cám ơn cô đi.” Anh cười rồi bắt Cố Gia Minh làm theo, Cố Gia Minh ngại có cô ở đây, ngượng ngùng không dám kêu to, chỉ có thể dùng đôi mắt đen láy ra sức trừng anh.
Người đàn ông lịch sự chào tạm biệt rồi lôi cậu bé ra ngoài.
Nghiêm Chân nhìn chằm chằm bóng dáng hai cha con này, lắc đầu cười.
Thật là một cặp cha con thú vị mà.
Cố viên.
Một chiếc xe việt dã dừng ở trước cửa, cửa xe mở ra, người đàn ông dẫn đầu bước xuống.
Cửa sau lúc này cũng hé mở, đi xuống dưới là bạn nhỏ Cố Gia Minh.
Cố Gia Minh đứng đó hai tay chắp sau lưng, lại một lần nữa trừng mắt liếc nhìn vị đại nhân trước mặt đang cười mỉm nhìn mình rồi nhanh chân rời đi.
Người đàn ông lắc lắc đầu, nói với lái xe, "Phùng Trạm." "Thủ trưởng." Người bị điểm danh lập tức hô khẩu lệnh nghỉ nghiêm.
Người đàn ông nhìn đồng hồ, "Để cho cậu đi sân bay đón một người, đừng hỏi là ai, chỉ cần để ý tìm một người mặc quân trang màu đen là được." "Vâng." Phùng Trạm vui tươi hớn hở đáp ứng.
Cố Gia Minh đeo túi sách trên lưng bay nhanh về phía trong sân, vừa mở cửa phòng khách ra còn chưa kịp phanh lại liền đụng vào một người, tiểu gia hỏa kia ngẩng đầu, thấy trên đỉnh đầu hé ra khuôn mặt đang cười khanh khách, nhất thời mở miệng gọi, "Cô bé..." Người này không phải ai khác, đúng là thím út của Cố Gia Minh , Lương Hòa Lương cô nương.
Lương Hòa cúi người, sờ sờ đầu cậu bé, "Như thế nào lại chạy gấp như vậy?
Ba cháu với chú út của cháu đâu?" Cố Gia Minh hừ một tiếng, "Đừng đề cập với cháu về hai người kia nữa." Tiểu tai họa rất tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng.
Lương Hòa sửng sốt, ngay lập tức liền hiểu được, xoa xoa đầu cậu bé, "Được rồi, không cần tức giận nữa.
Thím nghe chú út của cháu nói, máy bay của ba cháu đi bị trễ giờ bay, vốn là có thể tới sớm.
Hơn nữa, dù vậy cũng không có ảnh hưởng gì hết mà, chẳng phải chủ út cháu thay ba cháu đi họp phụ huynh rồi sao?" Quả thật, đây là chuyện khiến cho tiểu tai họa Cố Gia Minh rất tức giận.
Cuộc họp phụ huynh, người đi dự cho cậu bé cũng là một vị mặc quân trang, bất quá vị kia chính là chú út của cậu bé không phải ba của cậu bé Giờ phút này, ba của cậu bé còn đang ngồi ở trên máy bay ngao du khắp nơi còn chưa có trở về đâụ "Nhưng không giống nhau " Bạn nhỏ bĩu môi nói."Như thế nào không giống nhau hả?" Một giọng nói trầm thấp từ phía sau truyền đến.
Cố Gia Minh vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy người tới là chú út Cố Hoài Ninh nhà mình mà tay thì vòng sau lưng đứng ở phía sau mình.
Cố Hoài Ninh cúi người, lấy ngón tay búng lên trên trán bạn nhỏ thật đau khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc nhăn thành cái bánh bao, nhóc con lấy tay xoa xoa cái trán đáng thương, ánh mắt đen láy đảo vòng, tiếp tục bĩu môi nói, "Ba là hai gạch bốn sao, chú là hai gạch hai sao.
Thiếu một nửa rồi còn đâụ" Thì ra là ngại quân hàm thấp, cái này quả thật là rất đáng ghét.
Cố Hoài Ninh nhíu mày, tầm mắt nhìn gương mặt lộ rõ sự băn khoăn của bạn nhỏ Cố Gia Minh sau đó