Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

dừng ở nụ cười trộm của Lương Hòa, mắt nhíu lại rồi nói, "Thằng nhãi ranh này…."Nói xong đi nhanh lên lầụ Lương Hòa cố nhịn cười, thay tiểu tai họa xoa xoa trán rồi nói, "Gia Minh, thím Trương làm món bơ xốp mà cháu thích ăn nhất đấy, nhanh cất túi sách rồi đi ăn đi, tối nay ba cháu sẽ trở lại." Vừa dứt lời, quả nhiên hai mắt của Cố Gia Minh sáng ngời, túi sách nhẹ nhàng thảy cho Lương Hòa rồi trực tiếp vọt vào nhà bếp.
Lương Hòa đứng ở phía sau cậu bé, bật cười âm thầm lắc đầụ Nhìn bộ dạng mèo nhỏ tham ăn, làm gì còn có một chút bộ dáng nào mà mẹ chồng cô Lý Uyển quảng cáo rùm beng.
Người lớn tuổi nhất Cố gia là Cố Trường Chí, một vị tướng quân đã từng tham gia chiến tranh giải phóng, trên chiến trường đánh thắng không ít trận, đã từng trải qua những đợt phản kích cửu tử nhất sinh.
Chức vụ tướng quân này tất nhiên không phải chức suông.
Vị lão tướng quân này có ba người con trai.
Đứa con trưởng là Cố Hoài Thanh, đang giữ chức bí thư tỉnh ủy ở một tỉnh phía nam.
Hai người con còn lại đều tham gia quân ngũ, trong đó người thứ hai Cố Hoài Việt là tham mưu trưởng của quân đoàn tăng thiết giáp thuộc quân khu B, con út Cố Hoài Ninh đang là đội trưởng quân đoàn phòng hóa đoàn.
Theo lý mà nói, các con đều có tiền đồ sáng lạn như vậy, Cố lão tướng quân hẳn phải vui mừng mới đúng nhưng mà cả ba người đều không ở cạnh cha mẹ, chỉ điều này thôi cũng đủ làm cho ông bà buồn bực, nhất là mẹ Cố Lý Uyển.
Lý Uyển là vợ hai của Cố Trường Chí, sinh cho ông được hai người con trai.
Con giữa Cố Hoài Việt là con trai trưởng của Lý Uyển, đứa út chính là Cố Hoài Ninh.
Cố Hoài Thanh không phải con ruột Lý Uyển thế nên cũng không bị đề ra thật nhiều yêu cầu, nhưng là Cố Hoài Việt cùng Cố Hoài Ninh thì không giống vậy, nhất là Cố Hoài Ninh luôn mang con nhỏ theo bên người.
Từ lúc con dâu út Lương Hòa sinh hạ một đôi song sinh, Lý Uyển hận không thể đem cả nhà 4 người này mỗi ngày ở lại thành phố C, mỗi lần gặp mặt cùng nhau đón năm mới nhất định gọi điện thoại thúc giục bọn họ trở về.
Lần này, không phải cũng là thúc giục trở về sao?
Lương Hòa cười cười, hồi tưởng lại chuyện trước khi lên máy bay người nào đó nhận một cuộc điện thoại.
Đó là do anh hai tham gia quân diễn ở chiến khu Tây Bắc gọi tới, cô còn tưởng có chuyện gì quan trọng nhưng không nghĩ tới lại là nhắn nhủ chuyện nhà nannan thay anh hai đi họp phụ huynh cho tiểu tai họa.
Cố Hoài Ninh cũng đã nói, "Vấn đề giáo dục của nhóc con nhà anh như thế nào mà vứt cho em rồi?" Đầu kia trầm mặc vài giây, "Máy bay tối nay mới cất cánh, trở về cũng không kịp.
Em đi xem tình hình thế nào, cô giáo lúc nãy cũng đã gọi điện tới chỗ anh, nhất định là thằng nhãi ranh này gây tai họa lớn gì nữa rồi." Cố Hoài Ninh khẽ cười rồi đồng ý, Lương Hòa trong lòng cũng nghĩ vậy, tiểu tai họa này lại làm người khác thương tâm rồi đây.
Chín giờ tối, Phùng Trạm mở cửa xe việt dã đậu ở trước sân nhà họ Cố, rồi sau đó xuống xe thay người đàn ông ngồi ghế sau mở cửa.
Người đàn ông này một thân cũng là quân trang, cửa mở ra trong nháy mắt, hai tròng mắt vốn dĩ nhắm lại từ từ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡