Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

nhìn ra bên ngoài rồi nói, “Thật có lỗi, buổi chiều tôi còn có một cuộc họp, nếu có thể thì tôi xin phép đi trước.” “À Vâng, có thể có thể.”Anh ta khoát tay.
Nghiêm Chân ngẫm nghĩ rồi rút tiền từ trong ví ra đưa cho người bán hàng, “Đây là tiền cà phê.” Vừa ra đến cửa di động đã reo, Nghiêm Chân nhìn thoáng qua rồi bắt máy, là đồng nghiệp trong trường, Vương Dĩnh là một trong số bạn thân không nhiều lắm của cô.
“Kết quả xem mắt thế nào rồi?” “Ngâm nước nóng.” Cô không chút để ý trả lời lại.
Vương Dĩnh cười khanh khách, “Bà nội cậu cũng thật là.
Đúng rồi, mau đến đi, chiều nay hai giờ có cuộc họp phụ huynh.
À lớp cậu có tình huống bất ngờ nha.” Tình huống bất ngờ?
Nghiêm Chân nhíu mày, đạp xe nhanh về trường.
Đến trường học, cuối cùng cô mới biết cái gọi là tình huống bất ngờ từ miệng Vương Dĩnh là gì.
Còn chưa đi vào phòng Nghiêm Chân đã thấy một bóng dáng màu lục ngồi nghiêm trang phía trước, Nghiêm Chân biết ngay đây chính là ba của Cố Gia Minh.
Nghiêm Chân đứng lên trên bục, lơ đãng nhìn về phía người đàn ông đó, chỉ thấy anh đang cúi đầu, trong tay là một quyển vở và một cây bút, vô cùng tập trung.
Nhìn kĩ sẽ thấy, quân hàm trên vai anh là hai gạch hai sao, quân hàm trung tá.
Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn lại ánh mắt của cô, lịch sự gật đầụ Nghiêm Chân vội trấn định, mỉm cười rồi bắt đầu cuộc họp.Tổng thể mà nói, thành tích học tập của học sinh lớp cô rất tốt cho nên mỗi lần họp phụ huynh, Nghiêm Chân đều khen ngợi những học sinh có thành tích xuất sắc nổi trội, đối với những em hay nghịch ngợm gây sự cũng chỉ nhắc qua.
Hôm nay Nghiêm Chân cũng chỉ nói thoáng qua tên vài trò, hy vọng phụ huynh có thể về giáo dục nhiều hơn, làm cho các em cố gắng hơn trong học tập.
Một giờ họp qua rất nhanh, cho đến lúc kết thúc thì Nghiêm Chân đã quen với việc bị các phụ huynh vậy quanh hỏi han, vất vả lắm mới tiếp hết được.
Cô thở một hơi, vừa ngẩng đầu đã thấy vị trung tá kia vẫn còn ngồi tại chỗ.
Vị trung tá đứng dậy, bước lên bục giảng, vóc dáng cao 1m8 của anh vừa vặn đứng trực diện với Nghiêm Chân trên bục.
Đối mặt với một người đàn ông khí thế bức người như vậy, cô cố gắng bình tĩnh nói, “Xin chào, Cố…” Nhìn qua quân trang của người này, cô có chút do dự, không biết nên gọi là tiên sinh, hay là… thủ trưởng?
Người đàn ông lịch sự cười, “Vừa rồi tôi có nghe cô nhắc đến tên của Cố Gia Minh cho nên tôi muốn thảo luận với cô một chút về việc giáo dục cháụ” Thì ra là thế, Nghiêm Chân gật đầu, chỉ thấy người đàn ông đối diện quay đầu lại, nhìn ra ngoài cửa, trầm giọng nói, “ Cố Gia Minh, vào đây cho tôi.” Một lát sau, một cậu bé đeo cặp đung đưa trước cửa nhìn vào, “Thủ trưởng, ngài tìm tôi?” Anh nhíu mày, “Nghiêm, nghỉ, đi đều, bước.”Cậu bé chép miệng, nhưng vẫn nghe theo.
Anh sờ sờ đầu cậu bé, sau đó nhìn về phía cô giáo, “Cô Nghiêm, xin hỏi trong khoảng thời gian này Cố Gia Minh ở trường có biểu hiện như thế nào?” Nghiêm Chân nhìn hai người một lượt.
Người lớn thì trầm tĩnh, bộ dạng rất kiên nhẫn, người nhỏ thì bày ra vẻ mặt ủy khuất, đôi mắt đen to tròn nhìn cô đầy lo lắng.
Người lớn nhìn ra vẻ khó xử của Nghiêm Chân nên nói, “Cô cứ nói đi.” Nghiêm Chân mỉm cười,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡