Chương 7
tiếp, ”Là một người đàn ông.” Đàn ông?
Nghiêm Chân hơi sửng sốt, cô tắt bếp rồi vội đến nhận điện thoại, “Xin chào, tôi là Nghiêm Chân.” “Xin chào cô Nghiêm, tôi là phụ huynh của em Cố Gia Minh.” Một giọng nam rất rõ ràng.
“À Vâng, chào anh.” Thì ra là ba của học sinh.
“Chiều nay tôi bận họp cho nên bây giờ làm phiền cô Nghiêm, thực có lỗi.”Anh ta nói tiếp, “Cố Gia Minh có chuyện gì sao?”Giọng điệu rất nhẹ nhàng bình thản, giống như việc nhận được điện thoại của giáo viên đã là chuyện thường vậy.
“Vâng, cũng không phải vấn đề gì lớn.
Là như thế này, Cố Gia Minh nói với tôi là có thể anh sẽ không đến tham dự cuộc họp phụ huynh được, tôi nghĩ muốn xác nhận lại một chút.” Nghiêm Chân nói.
Thằng nhãi ranh này.
Trong lòng Cố Hoài Việt khẽ mắng một câu rồi chợt hỏi lại, “Cuộc họp phụ huynh khi nào thì diễn ra?” “Hai ngày saụ” Người bên kia đầu dây cúi đầu cười, “Cô Nghiêm cứ yên tâm, tôi cam đoan sẽ có mặt đúng giờ.” “Vậy là tốt rồi.” Nghiêm Chân thở một hơi, tắt máy.
Bà nội vội hỏi ngay, “Là ai thế Tiểu Chân?” Nghiêm Chân xoa xoa trán, “Bà nội, bà lại nghĩ đi đâu thế.
Đó là phụ huynh của học sinh thôi.” Bà nội chép miệng, “Bà còn không phải vì chuyện chung thân đại sự của cháu sao.
Cháu cũng không nghĩ lại xem, ngoài bà ra còn ai vì mấy chuyện này của cháu mà lo lắng chứ.
Bà nói này Tiểu Chân, bà cũng đã già rồi, chờ sau khi cháu kết hôn, bà sẽ chuyển đến chỗ anh của cháu ở nông thôn, không làm phiền ở trước mắt các cháu nữa đâụ” Nghiêm Chân là con gái một, người anh mà bà nội nói là con của bác cả cô.
Ba Nghiêm Chân qua đời đã mười mấy năm, trong nhà thương lượng quyết định đề bà nội ở tại nhà bác cả, bà nội lại rất thương yêu Nghiêm Chân.
Nhưng lúc đầu cô còn chưa có năng lực kinh tế cho nên bà nội đồng ý, mãi đến hai năm gần đây cô tìm được việc cho nên thường xuyên đón bà lên ở một thời gian.
Càng nói càng thái quá, Nghiêm Chân lắc đầu, không dám trước mặt bà nội mà lắm miệng, cô dọn đồ ăn lên bàn.
Hơn nữa muốn để bà an tâm, đúng là chỉ còn cách đi gặp người mà bà Lý sắp xếp thôi.
…… Nghiêm Chân ngồi trong quán cà phê, tay bưng tách cà phê lên, chăm chú lắng nghe người đàn ông đối diện đang thao thao bất tuyệt.
“Cô Nghiêm làm giáo viên sao?
Dạy cấp ba hay là đại học vậy?
Làm giáo viên bây giờ rất tốt, có thể làm giảng viên lại càng tốt, đãi ngộ cao lại còn nhàn nhã.” Người đối diện hỏi tiếp, “Xin hỏi lương tháng của cô Nghiêm là bao nhiêu vậy?” Nghiêm Chân cười nhẹ, “Tôi là giáo viên tiểu học, tiền lương thì cũng không phải là cao.” Người đàn ông sửng sốt, “Giáo viên tiểu học?” “Vâng, giáo viên tiểu học.” Nghiêm Chân cầm lấy tách cà phê, “Bây giờ giáo dục rất chú trọng vào lứa tuổi đó nên giáo viên tiểu học cũng rất vất vả.” “À Vâng.” Người đàn ông hơi ngượng ngùng rồi hỏi tiếp, “Vậy cô Nghiêm chắc rất biết cách đối xử với trẻ con?” “Cũng tốt”.
Nghiêm Chân miễn cưỡng ứng phó, “Tôi cũng vừa mới làm giáo viên nên còn cần học hỏi thêm.” Người đàn ông đó hỏi nửa ngày, rốt cục cũng hết chuyện.
Anh ta hỏi chuyện gì, cô gái thâm trầm đối diện này cũng không muốn lộ ra, xem ra cuộc xem mắt này sắp sửa ngâm nước nóng rồi.
Người đàn ông có vẻ phiền muộn, Nghiêm Chân