Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

lại, tầm nhìn chọn bạn gái của cậu cần phải được cải thiện." Nói một cách đơn giản, cậu đã bị bạn gái cho đội mũ xanh, và cô bạn gái nhỏ đó cũng không biết đang nghĩ cái gì, thậm chí còn tặng cho Khương Minh Độ một cái bánh trà xanh tự làm, kết quả là Khương Minh Độ, người đáng lẽ phải bị đối xử lạnh lùng, lại tự nhiên tức giận.
Mũ xanh tяên đỉnh đầu là chướng ngại vật mà bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể vượt qua, kể cả trẻ vị thành niên.
Mặc dù Văn Dao rất tò mò về điều gì đang xảy ra trong mối quan hệ này khiến cho một cô gái nhỏ dám tát vào mặt cậu như vậy.
Chẳng lẽ...
Thật tội lỗi, thật tội lỗi, Văn Dao đã kịp thời ngăn bộ não đang suy nghĩ của mình lại, nó là một đứa trẻ vị thành niên.
“Cô hiểu cái gì!” Hàng ghế sau bất lực mà tức giận.
“Ừ ừ, tôi không hiểu.” Văn Dao thản nhiên nói, “Đi biển không?” Khương Minh Độ bị mắc kẹt, hắn không thể nào theo kịp dòng suy nghĩ của Văn Dao, hay nói một cách khác từ khi Văn Dao xuất hiện, hắn đã rơi vào trạng thái bị động một cách khó hiểu.
Còn chưa kịp hoàn hồn chuyện kết hôn của ông già, bí mật đáng xấu hổ của hắn đã bị vạch trần chỉ trong vài câu, bây giờ cả người hắn đều đang bị dồn nén bởi sự xấu hổ và tức giận, hắn hoàn toàn không có cách nào giải quyết được mớ hỗn độn này.
"Nếu cậu nghe lời tôi nói, vậy thì lập tức về nhà thu dọn hành lý, một giờ sau chúng ta sẽ đi đến biển." Văn Dao dặn dò.
Cô dừng xe lại, quay đầu nhìn cậu thanh niên đang tức giận ngồi ở ghế sau, “Cậu muốn nhận thua?” “…Fuck!” Khương Minh Độ chửi thề, sau đó tức giận lôi dây đeo cặp ra khỏi xe.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy mình như bị nhốt trong ɭ*ή`g, đâu đâu cũng có song sắt chờ đợi hắn.
Văn Dao tắt máy xuống xe, cũng đi xách hành lý.
Cậu thanh niên thích giữ thể diện đương nhiên sẽ giữ lời, cùng lắm là phản đối bằng lời nói, ai đã để cho cô nắm được điểm yếu của hắn khi cô vừa xuất hiện vậy chứ?
Một tiếng đồng hồ sau, Khương Minh Độ thay quần đùi và áo ngắn tay, đi xuống với khuôn mặt lạnh lùng, mang theo hành lý màu đen của mình.
Văn Dao gật đầu, mỉm cười nhìn hắn: "Lại làm một cuộc giao dịch đi?" Khương Minh Độ không kiên nhẫn nhìn cô, “Cô lại muốn làm cái gì?” “Chúng ta cùng nhau sống thật tốt, cậu không làm khó tôi, tôi cũng không làm khó cậu.” Văn Dao nhận một hộp hoa quả từ quản gia, “Chuyện bánh trà xanh tôi sẽ không nói cho ngài Khương Diên biết.” Lòng ngực của Khương Minh Độ phập phồng, hắn ném hành lý vào cốp xe, sau đó đóng sầm cốp xe lại.
“Ok không?
Văn Dao hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
“Nếu có bản lĩnh thì đừng dùng ông ta để gây áp lực cho tôi!” Khương Minh Độ đứng trước mặt Văn Dao và nhìn xuống cô.
Cây thánh giá bên tai treo lủng lẳng, nó tỏa sáng như ngôi sao dưới ánh Mặt Trời , khiến khuôn mặt hôi hám của hắn càng thêm phần đẹp trai.
Văn Dao liếc nhìn vài cái rồi mới nghiêm túc giải thích: "Điểm yếu nhất định sẽ bị người khác lợi dụng, đây là lẽ thường tình trong thế giới của người lớn, hơn nữa tôi cũng không đòi hỏi gì quá nhiều." Vì vậy Khương Minh Độ cùng lắm là tức giận đến mức dở sống dở chết, nhưng cũng không thể phản bác được gì.
“Cô định như vậy mà làm mẹ tôi sao?” Khương Minh Độ bị đè nén


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡