Chương 5
mấy lần cuối cùng cũng cũng có thể thoát ra khỏi việc đội mũ xanh, hắn lộ ra nụ cười khó coi, “Tôi không thừa nhận cô.” “Tôi còn tưởng rằng cậu đã phát hiện ra trong thái độ của tôi có gì đó không bình thường.” Văn Dao kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, “Cậu có thừa nhận hay không, cũng không ảnh hưởng đến công việc của tôi.” Khương Minh Độ cố ý dùng ánh mắt đánh giá nhìn Văn Dao từ tяên xuống, sau đó tùy tiện nói một câu: "Khẩu vị của ông già càng ngày càng tệ." Đương nhiên, những lời này điều vô nghĩa.
Văn Dao đặt một khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp, một căn biệt thự độc lập bên bờ biển.
Không cần phải tự trả tiền cho kỳ nghỉ này, đây thật sự là một kỳ nghỉ tuyệt vời.
Cô đăng ký bằng chứng minh thư của mình và Khương Diên, nhưng cô gái trẻ ở quầy lễ tân do dự nhưng lại không nói.
Văn Dao giả vờ như không nhìn thấy, cô ấy nhất định tò mò về mối quan hệ giữa cô và Khương Minh Độ.
Cô nhận lấy thẻ phòng, sau đó đưa chìa khóa xe cho bãi đậu xe ở khách sạn.
Hai người dùng xe đưa đón để đến cổng của biệt thự, Văn Dao ngăn cản nhân viên phục vụ, ra lệnh cho Khương Minh Độ như là việc hiển nhiên: “Đi xách hàng lý.” Khương Minh Độ hừ lạnh một tiếng: “Cô tự đi mà xách.” Văn Dao liếc nhìn hắn một cái: “Tôi mời cậu ăn cơm.” “Tôi không thiếu miếng ăn.” Khương Minh Độ kiên quyết từ chối.
Văn Dao lấy điện thoại di động ra, “Được, để tôi đặt một cái bánh trà xanh cho cha cậu.” Khương Minh Độ cảm thấy ɭ*ή`g ngực của mình hơi khó thở, càng thêm khó chịu, “Cô biết câu này có nghĩa gì không?” “Trước khi chúng ta tới đây đã bàn bạc trước.” Văn Dao buông tay, “Cậu quên, vậy để tôi nhắc cho cậu nhớ.” Chết tiệt đây được gọi là nhắc nhở?
Khương Minh Độ bước ra khỏi xe và đóng sầm cửa lại với vẻ mặt u ám, hắn đi đến khoang sau của xe và lấy hai chiếc vali ra.
Văn Dao mặt không đổi sắc, quẹt thẻ bước vào cửa, sau đó quay đầu lại hỏi Khương Minh Độ: “Cậu thích ăn nhạt hay ăn mặn?” Sắc mặt của Khương Minh Độ không kiên nhẫn, “Tùy cô.” “Vậy chúng ta đi ăn cháo hải sản đi.” Văn Dao ra quyết định, “Cho cậu nửa tiếng để tắm rửa sạch sẽ.” Văn Dao cũng thay cho mình một chiếc váy hoa, tóc được tết lại, trang điểm nhẹ với tâm trạng vui vẻ.
Thực ra thì tâm trạng cô vốn đã rất tốt, sau khi chuyển công việc, chưa kể đến tăng lương, cô cũng ít tiếp xúc với nhiều người hơn, rất phù hợp với tâm trạng đang chờ đợi để nghỉ hưu của cô.
Kỳ thật thì cô không thể được xem là một người dám nghĩ dám làm, cô đã làm súc vật của công ty quá lâu rồi và luôn cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng cô không có lối thoát, nếu muốn sống một cuộc sống tốt cô phải tiếp tục làm súc vật của công ty, làm sao có bất kỳ niềm vui hay sự không hài lòng nào.
Vì vậy, khi có cơ hội, cô đã đồng ý, nghĩ rằng bản thân sẽ có thể tiết kiệm đủ tiền để nghỉ hưu và có thể đi du lịch ở khắp nơi.
Có tiền rồi thì làm việc gì cũng được.
Sau khi rời khỏi phòng, Khương Minh Độ lộ ra vẻ ông nội mà ngồi tяên ghế sô pha.
Tuy nhiên, quần áo tяên người hắn đã thay đổi.
Áo phông không tay màu trắng và quần soóc, đi một đôi DUNK trông rất giản dị.
Tay trái đeo một cái đồng hồ thể thao cùng màu, tяên cổ đeo một sợi dây chuyền hình huy chương