Chương 3
sự rất kỳ lạ, người giám hộ của Khương Minh Độ đương nhiên là bảo vệ con mình, nhưng hình phạt cũng có, bọn họ cũng chỉ có thể đồng ý.
Khương Minh Độ không hài lòng: "Tôi không đồng ý—" “Khương Minh Độ.” Văn Dao gọi tên của hắn, sau đó gật đầu chào tạm biệt hai giáo viên.
Cô đứng dậy, đi lại gần Khương Minh Độ một chút, kéo khoảng cách giữa hai người còn khoảng năm mươi centimet.
Trước khi Khương Minh Độ nhảy ra để phòng thủ, cô đã hạ giọng, kèm theo một nụ cười thương mại rất hoàn hảo, "Bánh trà xanh có ngon không?" Văn Dao thành công nhìn thấy khuôn mặt của Khương Minh Độ từ màu đỏ của tức giận chuyển sang tái nhợt.
Cô với tay lấy lại hai cuốn sổ nhỏ, trìu mến nói với bạn học nhỏ Khương Minh Độ: “Đi thôi, cậu phải về nhà tự kiểm điểm lại bản thân, hai tuần này không được ra ngoài chơi với những bạn xấu, và mọi hành động của cậu đều phải chịu sự giám sát của tôi.” “Cô dựa vào cái gì quyết định chuyện của tôi?” Khương Minh Độ cáu kỉnh như bò đực động dục vào mùa xuân.
Trong mắt của Văn Dao hiện lên tia thương hại, "Thứ nhất, tôi được sự cho phép của ông Khương Diên.
Thứ hai, cậu cũng không muốn mọi người đều biết về việc việc bánh trà xanh đúng không?” Nói xong, cô không có một chút do dự đi thẳng ra ngoài, còn để lại một câu, "Tôi dừng xe đợi cậu ở bãi đậu xe, hi vọng hai mươi phút nữa sẽ nhìn thấy cậu thu dọn xong đồ đạc đến tìm tôi.” Cô không nán lại ở đây nữa, mà trực tiếp đi thẳng ra bãi đậu xe.
Đợi đến khi Văn Dao thay xong quần áo và giày, Khương Minh Độ cũng đứng trước cửa xe với khuôn mặt hôi hám.
Hắn mở cửa sau, đồng thời ném cặp sách của mình vào, vẻ mặt u ám ngồi vào trong, “Tôi không nghe lời cô.” Đó là một câu cự tuyệt.
“Hay là chúng ta làm một cuộc giao dịch đi.” Văn Dao chỉnh lại kính chiếu hậu, “Cậu không phải đang thắc mắc tại sao tôi lại biết về việc bánh trà xanh sao?” Khương Minh Độ đang nằm liệt ở ghế sau liền ngồi dậy, “Rốt cuộc thì cô muốn làm cái gì?” “Cùng cậu sống chung thật tốt.” Văn Dao nhìn hắn qua kính chiếu hậu, ““Cậu có thể hợp tác với tôi, tính tình tôi cũng khá tốt.” “Vẻ mặt của Khương Minh Độ u ám, một câu cũng không nói.
Văn Dao rất kiên nhẫn, con cái, chỉ cần dỗ dành chúng nhiều hơn.
Sớm muộn gì chúng cũng sẽ mở lòng.
Đợi khi Văn Dao khởi động xe, liền nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói như muỗi kêu: “Rốt cuộc tại sao cô lại biết...” Cậu vô cùng khó chịu, nói nửa câu thì ngừng.
Văn Dao cười trong lòng, biểu tình tяên khuôn mặt rất nghiêm túc sau đó nói: "Vậy là chúng ta đã giao dịch thành công?
Để tôi nói cho cậu biết nguyên nhân là gì, hai tuần sau cậu đều sẽ nghe tôi nói chứ?" Hàng ghế sau lại trầm mặc, một lúc lâu sau mới vang lên một tiếng "ừm" nhẹ.
“Thế giới của học sinh trung học không phức tạp.” Văn Dao dừng lại trước đèn đỏ, giọng nói không nhanh không chậm, vô cùng nhã nhặn, “Tính cách của cậu có chút ngang ngược, nhưng không phải là người hung hăng.
Xuất thân của gia đình họ Khương đủ làm cho cậu bao dung, cũng không cần tranh giành chút lợi ích nhỏ, như vậy, đơn giản nhất có thể nói chính là vấn đề về tình cảm.” Văn Dao lái xe về hướng nhà họ Khương, "Trước khi đến văn phòng tôi đã đi ngang qua lớp của cậu, nghe được không ít lời bàn tán sôi nổi.
Nói tóm