Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

một chút, chẳng qua chiều cao cũng không thể so được với người kia.
Cô lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ và một cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm, đưa cho Khương Minh Độ, cười thương mại nói: "Tôi là mẹ hợp pháp của cậu, bạn học Khương Minh Độ." Khương Minh Độ cầm hai quyển sổ mà đầu óc choáng váng, không dám tin tưởng mà bắt đầu lật xem sổ hộ khẩu và giấy kết hôn.
Văn Dao nhìn thấy hắn rốt cuộc cũng im lặng, cô quay đầu lại nhìn hai vị giáo viên cũng đang kinh ngạc nhưng cả hai người cũng không dám hỏi lung tung.
Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, thầy Hà luôn đặt học sinh là ưu tiên hàng đầu, ông do dự một lát rồi mới nói: “Chủ yếu là do bạn học Khương Minh Độ đã cầm bánh đập thẳng vào mặt một bạn nữ, hành vi này thật sự rất tệ –” “Cái bánh đó là do người bạn học đó tặng cho Khương Minh Độ đúng không?” Văn Dao thuận tay kéo ghế ngồi xuống, tạo dáng cho một cuộc nói chuyện dài, “Trường học của thầy không quan tâm đến việc yêu sớm của học sinh sao?” Chủ nhiệm Phương người chịu trách nhiệm giải quyết mọi chuyện đã tỉnh táo trở lại, "Trường chúng tôi có phương pháp quản lý học sinh rất thoáng, nếu học sinh không vi phạm pháp luật, phần lớn chỉ có biện pháp thuyết phục, không có quy định nghiêm ngặt.” Hơn nữa, khi cậu chủ Khương bước vào đây, ông Khương đã tặng cho trường một tòa nhà, bọn họ làm sao dám ép vị thiếu gia này.
"Cái bánh đó có lẽ không nhận được bất kì sự ủng hộ nào đi.
Bạn học sinh nữ đó cũng không có bị thương phải không?" Văn Dao xác nhận.
“Chỉ là bị dọa đến nỗi khóc, quần áo thì bị lấm lem, nhưng Khương Minh Độ vẫn không chịu nói ra nguyên nhân dẫn đến mâu thuẫn, cũng không muốn xin lỗi." Thầy Hà đẩy cặp mắt kính tяên mặt lên, “Chúng tôi lo rằng sau này cậu ấy sẽ lặp lại hành động như vậy.” “Cậu ấy sẽ không làm như vậy nữa.” Văn Dao mỉm cười, “Tôi đoán, đây chỉ là một việc bất ngờ, nó cũng sẽ không thường xuyên xảy ra, đúng không?” Cô quay đầu mỉm cười với Khương Minh Độ, người đang có khuôn mặt tái nhợt, trong tay đang ôm hai cuốn sổ nhỏ, một lúm đồng tiền nhỏ xuất hiện ở bên trái khuôn mặt, dễ thương và tốt bụng, nhưng chỉ thoáng qua.
Khương Minh Độ không những không đồng ý, mà ngược lại còn ném cho cô một cái nhìn hằn học.
Văn Dao làm như không có chuyện gì tiếp tục nói: "Nếu như Khương Minh Độ không chịu nói, tôi nghĩ hai vị giáo viên ở đây cũng có thể đi hỏi bạn học sinh nữ kia, nói không chừng sẽ có phát hiện mới." Để xứng đáng với số tiền mình đã lấy, Văn Dao đã cố gắng hết sức để bảo vệ cậu nhóc hôi hám đang trong thời kỳ nổi loạn.
"Mặc dù Khương Minh Độ không phải là một cậu bé ngoan, nhưng từ trước tới giờ cậu ấy cũng chưa từng có chuyện động tay với cô bé nào.
Tất nhiên, việc này là lỗi của cậu ấy.
Quần áo của bạn học sinh nữ đó chúng tôi sẽ giặt sạch sẽ, hơn nữa chúng tôi sẽ gửi cho cô bé một món quà xin lỗi.
Hai thầy còn có yêu cầu nào khác không?” Vẻ mặt của chủ nhiệm Phương rất nghiêm túc, “Ảnh hưởng từ việc làm của bạn học Khương Minh Độ vô cùng không tốt!” “Như vậy, để cậu ấy ở nhà tự kiểm điểm hai tuần thì sao?” Văn Dao nói vài câu quyết định việc trừng phạt việc bạo lực học đường của Khương Minh Độ.
Hai thầy giáo nhìn nhau, chuyện này thật


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡