Khi Bạch Dương về đến nhà,song sắt bên ngoài cửa nhà đã mở ra, chứng minh anh hắn đã đã trở lại.
Gõ cửa , người tới mở cửa vậy mà lại là chị dâu hắn.
Vu Nhứ chỉ mở cửa ra, sau đó liền xoay người chạy tới phòng bếp, cô cúi đầu, tóc rũ ở sườn mặt cùng bả vai, Bạch Dương không nhìn thấy biểu tình trên mặt cô , nên vừa đổi giày vừa hỏi.
“Anh tôi đâu?”
“Trên lầu.”
Cô ngây ra khi nghe thấy câu hỏi của hắn, Bạch Dương vừa định lên lầu, đột nhiên nghĩ đến lời anh hắn dặn dò, ai biết trên lầu có đồ vật lung tung rối loạn gì, bị hắn thấy thì sợ là không tốt lắm.
“Bạch Dương.”
Vu Nhứ thấp giọng kêu hắn, ho nhẹ điều chỉnh tiếng nói nhưng vẫn nghẹn ngào đến lợi hại.
“Anh cậu đang ngủ, đừng lên.”
Bạch Dương cầm vành nón màu đen , bóng tối bao trùm lên nửa khuôn mặt đến giữa chiếc mũi cao thẳng, nốt ruồi lệ chí cũng bị che đậy, ánh mắt âm trầm liếc mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Hắn gỡ mũ xuống, nâng chân bước lên trên lầu.
“Từ từ, đừng đi lên, đừng đi lên!”
Tay Vu Nhứ run lên không ngừng, mâm cầm trên tay cũng rơi xuống đất vang lên tiếng loảng xoảng nhưng cô cũng không bận tâm, khập khiễng mà chạy theo lên lầu.
Hành lang lầu hai quần áo rơi đầy đất , hai bên vách tường hành lang treo đủ loại tranh kiểu dáng nghệ thuật.
Ném mũ đang cầm trên tay xuống cuối hành lang , đi qua một đám đồ lộn xộn dưới đất mở cửa phòng.
“Anh!”
“Người đâu!”
Bạo lực mà đẩy cửa phòng ra nhưng không thấy người, lại tiếp tục đi qua một gian phòng liên thông với phòng ngủ nhưng được ngăn cách bởi một cánh cửa, đây mới là phòng ngủ chính.
Trong phòng ngủ, anh hắn nằm nghiêng trên mặt đất, thậm chí một chân còn đặt ở mép giường, từng mảnh vỡ vụn nhỏ của bình hoa không ngừng đâm vào da thịt trên trán anh hắn, máu tươi chảy xuống dưới đọng thành một mảng đỏ tươi, cổ áo sơ mi trắng cũng bị nhiễm ướt đỏ một mảng.
Bạch Dương chạy tới, xác nhận anh hắn còn hô hấp, vội vàng cầm lấy quần áo trên mặt đất ấn vào trán anh hắn để cầm máu, lấy di động ra gọi 120.
Vu Nhứ đứng ở cửa run rẩy khóc lóc, thấy hắn gọi điện thoại, sợ hãi mà run run: “Không phải do tôi, tôi không cố ý, anh ấy ô, là anh ấy, muốn lộng chết tôi…… Là anh ấy động tay trước.”
Hắn lạnh nhạt quay đầu trừng mắt nhìn Vu Nhứ, đáy mắt đen nhánh căm ghét, cổ cô bị tóc che đậy, dấu véo như ẩn như hiện dù được che dấu sau lớp tóc vẫn thấy được rất rõ ràng.
“Ô, ô…… Tôi thật sự, không phải cố ý.”
“Cút!”
Giọng Bạch Dương trầm thấp rống giận, nếu không phải tay hắn còn đang ấn lên trán để cầm máu, thì hắn còn nghĩ hắn sẽ động thủ với Vu Như từ lâu rồi.
Xe cứu thương rất nhanh đã tới, Vu Nhứ đem chính mình nhốt ở trong phòng, ngồi xổm trên mặt đất ôm chân vùi đầu khóc nghẹn ngào, bên tai vẫn luôn chú ý nghe động tĩnh bên ngoài , người đã được nâng lên xe ,tiếng còi xe cứu thương dần dần biến mất bên tai.
Sau khi Bạch Vân Yển ở trong phòng bệnh tỉnh lại, chuyện thứ nhất làm chính là đứng dậy tìm người.
“Vu Nhứ đâu!”
Sắc mặt hắn suy yếu, trầm giọng một chút đã làm người khác phải kiêng kị.
“Ở nhà.” Bạch Dương mới vừa đóng phí xong , đem đơn ném lên trên bàn.
“Em để cô ấy ở nhà một mình?”
“Em dùng chìa khóa trong túi anh khóa cửa lại rồi .”
Sắc mặt hắn lúc này thư hoãn lại một chút, Bạch Dương kéo ghế ra ngồi xuống cạnh mép giường, chân dài không có chõ đặt mà ngồi chụm hai chân về phía trước , cong gối,trên mặt không có biểu tình gì.
“Khẩu 8 mũi, mạng anh thật lớn , nếu em trở về trễ chút nữa,người phụ nữ kia một là chạy hai là đem anh gϊếŧ chết không chừng .”
Khuôn mặt Bạch Vân Yển bạnh ra, không nói chuyện.
Có lẽ để bộ dáng chật vật bị em trai mình thấy làm hắn khó mở miệng, nhưng hắn đã nghĩ tốt, khi trở về sẽ đối phó với cô thế nào.ở
Không khí trầm mặc hồi lâu, Bạch Dương ôm ngực nhắm hai mắt, nhìn như đang nhắm mắt dưỡng thần.
Bạch Vân Yển chống cánh tay ngồi dậy, ấn ấn băng gạt trên trán , có chút đau làm toàn thân hắn không vận được lực.
“Chú dẫn con gái nhà người ta đi thuê phòng?”
Viên lệ chí kia có chút động đậy, không nhịn được mà nhăn mày lại, rốt cuộc mở mắt ra.
“Bây giờ anh nhàn đến mức quản chuyện của em sao?”
“Chỉ là xác nhận một chút thôi.”
“Tôi thành niên rồi.”
Bạch Vân Yển cố sức lấy gối đặt phía sau lưng dựa vào : “Anh là đang quan tâm chú, đừng biến thành cái dạng này giống anh.”
“Em thật sự rất cảm ơn vì anh , chứ không phải anh đang cười nhạo em sao?”.
“Cái này có gì mà cười nhạo.” Bạch Vân Yển hừ một tiếng từ xoang mũi : “Trước kia anh cũng không đứng dậy được.”
Bạch Dương nhướng mi: “Vậy sao, đây là di truyền?”
“Không biết, hết bệnh là được rồi , thành Bắc anh còn một phòng trống, nếu chú muốn đến đó ở thì anh gọi thư kí mang chìa khóa cho chú”.
“Trước mắt thì không cần, hôm nay nếu không phải là do em tình cờ phát hiện,thì sợ lúc anh chết mới có người phát hiện ra “.
Bạch Dương còn đang lo lắng người phụ nữ kia sẽ làm ra việc tàn nhẫn gì khác không , có lần đầu tiên, tự nhiên sẽ có lần thứ hai.
Mí mắt Bạch Vân Yển có chút tiều tụy cụp xuống: “đi làm thủ tục xuất viện cho anh, anh phải trở về.”
“Anh như vậy còn muốn về , đánh thắng được cô ta sao?”
“Anh có nói là muốn đánh cô ấy sao?” Bạch Vân Yển nhổ kim truyền dịch trên mu bàn tay, bàn tay khác khẽ sờ sờ lên nơi bị kim truyện đâm vào,nhìn chằm chằn mũi kim bị bị hắn tháo ra vứt trên giường không ngừng chảy ra từng giọt từng giọt, nở một nụ cười âm trầm.
Tiêu Trúc Vũ ở ký túc xá tại trường học, bởi vì ngày thường không ai nguyện ý cùng cô chơi chung, nên giường cô được phân ở tận cùng góc bên trong .
Tám người khác cùng ở ký túc xá đang rộn ràng nhốn nháo, cô vừa trở về liền im lặng nằm lại ở trong chăn, cô buổi tối trốn học bị mang đi ra ngoài ăn đồ ăn ngon, căng trướng đến ngủ không được, vuốt cục u đau nhói trên trán mình, như có như không mà ủy khuất.
Tối hôm qua được ngủ một lần trên giường lớn mềm mại , giờ phút này phải nằm trên giường đơn cứng --bang bang--- , lại chỉ có một lớp khăn trải giường mỏng , cộm cộm sinh đau, dù cô lăn qua lộn lại hồi lâu, cũng không đi vào giấc ngủ được.
“Mày mẹ nó động cái gì mà động a!”
Có người hướng ván giường của cô mà đạp một cái mạnh.
“Xin, xin lỗi.” Tiêu Trúc Vũ vội vàng đem đầu chui ra chăn xin lỗi.
“Thao, mẹ nó cùng ngốc tử nói chuyện đúng là nghẹn một bụng khí.”
Cô cắn môi dưới, ủy khuất đem chăn che lại nửa khuôn mặt: “Tôi không ngốc.”
“Cút mẹ đi , câm miệng!” Ở các giường đối diện các nữ sinh cũng phóng tầm mắt qua nhìn cô, nằm trên giường , thấp giọng nói.
Tiếng cười bén nhọn phát ra: “Chỉ là vui đùa mà thôi, ngốc tử này sao cậu ta có thể coi trọng?”
“Thật sự, tôi học chung lớp với vài người đi theo Cẩm Vi, mà tất cả bọn họ đều bị đánh , các cô ấy buổi chiều đều xin nghỉ về nhà.”
Một trong số đó như suy nghĩ cái gì trong chốc lát, bò dậy, túm lấy cái cây để bên cạnh, thăm dò mà lật chăn của Tiêu Trúc lên.
“Này! Mày cùng Bạch Dương có quan hệ?”
“Đem chăn trả lại cho tôi.”
“Ai thèm lấy chăn của mày ! Hỏi mày đó !” cô gái kia để tóc ngắn, sắc mặt thực hung dữ, đối với cô vô cùng khinh thường, không chút nào kiêng kị đều biểu lộ hết ở trên mặt.
Tiêu Trúc Vũ chống cánh tay ngồi dậy nửa người, dẩu miệng nói.
“Cậu ấy là người đàn ông của tôi.”
“Gì?”
Không khí trong phòng ký túc xá đột nhiên an tĩnh , có người ngồi bật dậy ngẩng đầu khó có thể tin được nhìn cô.
“Mày mẹ nó bị đập đầu đến ngốc luôn rồi hả?”
“Sao lại nói như vậy! Vốn dĩ cô ta chính là như vậy mà!”
Vẻ mặt ngạo khí mang theo khinh thường mà nói ra những lời này, nhưng Tiêu Trúc Vũ căn bản là không hiểu những lời này là có ý tứ gì, thời điểm ăn cơm, Bạch Dương nói với cô, nếu người khác hỏi tới, thì phải trả lời như vậy.
Một tràn ha hả trào phúng vang lên: “Tiêu Trúc Vũ, mày khờ thật hay giả ngốc vậy? Nhà cậu ta gia tài bạc triệu, có tiền có quyền, sao có thể coi trọng cái loại ngốc tử như mày chứ? Để mà liếʍ giày cho cậu ấy cũng không xứng, có phải mày bị mấy đàn em của cậu ta đánh đến lơ ngơ rồi không ? Mơ mông muốn làm công chúa đến điên luôn rồi.”
“Tôi chưa từng liếʍ giày cho cậu ta !”
Buông xuống cái cây đang nhấc chăn của cô, chê cười càng to: “Ngốc tử chính là ngốc tử, sợ là đến giày cũng liếʍ không tốt.”
“Tôi nói tôi không phải ngốc tử!”
“Ai cho mày mặt mũi như vậy?Mày còn dám cùng tao rống sao!”
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~