⬅ Trước Tiếp ➡
88 đồng sinh hoạt phí của cô bị mấy nữ sinh kia cướp đi rồi.
Bạch Dương cho cô tiền, mắt cô trông mong nhìn tiền mà chảy nước miếng, thân thể lại thành thật không dám muốn.
“Tôi đói, đói, đói.”
Đồ không có lương tâm này đã quên sáng nay bị hắn ném đồ lên đâu u một cục, vuốt cái bụng xẹp lép nhìn hắn đầy oán giận, biết rõ là cô ngốc không phải đang làm nũng, nhưng trong lòng hắn chính là nghe ra ý như vậy, trong lòng dâng lên một cổ kɧoáı ©ảʍ không nói nên lời.
Mười tám người phía sau nghe ngữ khí ái muội của họ, phảng phất như quên đi mình hùng hổ đến đây tập hợp là để đánh nhau.
“Đều đi đi.”
Dùng xong liền ném, Bạch Dương phất tay đuổi người, trong mắt bọn họ mỗi người mỗi vẻ, nhưng khóe miệng mỗi người cũng kéo căng hiện ra nụ cười nhợt nhạt.
“Tô ca, anh thật sự không biết cô gái kia là ai sao?”
“Đâu có liên quan tới tôi.” Tô Hòa Mặc từ túi quần rút ra gói thuốc, quăng hộp rỗng vào thùng rác ở góc tường, sau một cái liếc mắt đã không thấy giấu vết gì.
Người bên cạnh ân cần châm lửa bật lửa cho hắn: “Vậy anh đoán xem, Bạch ca của chúng ta coi trong cô gái kia hả?”
“Cây vạn tuế không nở hoa, nhưng khi nở thì sẽ kinh diễm vô cùng “ Hắn cắn cắn điếu thuốc trong miệng mà nói, ngọn lửa bén lên điếu thuốc, hít sâu một ngụm thì từng tia lửa càng sáng rực hơn .
Hơi ngẩn người nhìn bầu trời qua làn sương trắng,thở dài một hơi: “Thủ đoạn hắn tàn nhẫn, khẩu vị cũng nặng như vậy, coi trọng một ngốc tử.”
“Ngốc tử? Tô ca anh là đang khen cô gái kia hay là……”
“Mẹ mày, mắt nào của mày thấy tao đang khen người hả, cô ta chính là một đứa khờ, trí lực rất thấp!”
“Thật sao, đây có khác gì cưới lương nữ về nhà đâu.”
Mấy người vừa đi về phía trước vừa ồn ào: “Ai nói thế, tôi hiểu này! Ngốc tử thì ngốc, Bạch ca kêu cô ta làm gì thì đều nghe lời mà làm, nhìn trên mặt cô ta có vết thương, không chừng chính là Bạch ca làm ra!”
Tô Hòa Mặc cà lơ phất phơ cười: “Cũng có thể mày đoán đúng rồi, Bạch Dương người nào a, hắn còn ước gì liền tìm được người nghe lời, tùy tiện mà chơi .”
“Cô gái kia thật thảm, đầu óc đã choáng váng ngốc nghếch, kết quả là còn phải gánh thêm việc bị Bạch ca chơi đùa.”
Hắn chống tay lên ống thép lạnh lẽo, nhắm chặt đôi mắt ngẩng đầu lên,từng trận hô hấp dồn dập vang lên, từ xoang mũi phát ra.
“Hửm, liếʍ như vậy sao?” hai tay cô cẩn trọng ôm lấy qυყ đầυ của thịt căn, làm theo cách hắn dạy, một chút lại một chút mà hướng vào miệng đẩy vào yết hầu, mở răng ra, giọng nói mềm nhẹ non mịn đã mơ hồ nghe không rõ ràng.
“Đúng. Ngạch, nuốt sâu hơn nữa, đầu lưỡi cũng liếʍ một chút.”
Trong giọng nói Bạch Dương mang theo chút nóng nảy, chế trụ đầu cô, không quan tâm nông sâu bao nhiều mà cứ hướng xuống dưới mà cắm vào.
“Ô nôn, nôn.” cô oán giận nâng đôi tay lên hướng trên người hắn đấm đánh, một phen đấm đánh không đau không ngứa ngược lại giống như càng hấp dẫn hắn hơn.
Điều này , làm cho hắn được một tấc lại muốn tiến lên một thước, khóe mắt đỏ ửng, chung quanh nổi lên từng nếp uốn trải rộng vì biểu tình hưng phấn của hắn.
Cánh tay hắn càng dùng sức ấn lên đầu cô, làm cô không thể nào nâng người đứng dậy, miệng nhỏ bị lấp kín mơ hồ không rõ nói lời trách cứ oán giận hắn cũng mặc kệ, không quan tâm chủ nhân của cái miệng này có thoải mái hay không, mục địch duy nhất của hắn là cô phải hầu hạ hắn cho tốt.
“Nuốt xuống sâu hơn nữa cho tôi!”
Không đạt tới độ sâu mà hắn mong muốn , nước miếng tràn lan bao lấy dươиɠ ѵậŧ tạo nên cảm xúc ngứa ngáy, đầu lưỡi mềm mại thỉnh thoảng đυ.ng vào qυყ đầυ làm hắn càng sảng khoái hơn, thân thể hắn như từ dưới địa ngục được bay lên thiên đường .
“Nôn ngô.”
Hai mắt không tự chủ rơi hai hàng lệ , Tiêu Trúc Vũ giãy giụa kịch liệt, hắn đem mặt cô ấn áp sát vào hạ thân không chút khe hở, cái mũi không thể thông khí, ngay cả yết hầu cũng hoàn toàn bị chiếm cứ, hít thở không thông làm mặt cô dần chuyển sang trắng bệch, hắn đem mặt cô áp lên lông tóc của hắn bên dưới vauwf có mùi thơm của sữa tắm vừa có mùi tanh.
“Tê a, chặt a, nghe hiểu cái gì gọi là chặt không! Dùng yết hầu của em, nuốt nước miếng, kẹp chặt nó!”
Hắn không cách nào lêи đỉиɦ, trước mắt cô ngốc này chỉ lo kháng cự hắn.
“Bắn không được, tôi thao chết em!”
Tiếng nói tràn đầy nộ khí cùng căm ghét, không biết còn tưởng hắn đang đánh nhau với kẻ thù gϊếŧ cha .
Dươиɠ ѵậŧ cứng rắn cũng chỉ thiếu chút nữa sẽ đạt tới kɧoáı ©ảʍ, huynh đệ tính tính cũng đã nửa đời mềm nhũn bây giờ đã được hưởng qua nɧu͙© ɖu͙©, sức nhẫn nại cực hạn của hắn càng ngày càng thấp, hắn nắm tóc cô keo lên.
“Hô ha, hô ha…… Ha a, ô —— ngô!”
Mặt bánh bao hồng hồng thở dốc bất quá chỉ mới được một giây, liền bị ấn xuống lại.
Lúc này, thực quản bị chiếm chứ chỉ hít thở dồn dập không thông thuận, tiểu nhân nhi tuyệt vọng rớt nước mắt ướt nhẹp lông c* hắn, muốn ngẩng đầu giãy giụa đánh hắn,ruốt cuộc nắm tay cũng vươn đến xương quai xanh hắn nện xuống một đấm, Bạch Dương mất khống chế mà gầm nhẹ, dùng lực đem cô đầu ấn mạnh hơn vào dưới háng.
“Tôi nói em kẹp chặt cho tôi! Nghe hiểu không ?, thao, thao!”
Đơn giản, hắn nhắc lại nhiều lần như vậy vẫn là không đã ghiền, dứt khoát liền đem cái miệng này trở thành tao bức phía dưới không quan tâm nhiều mà thao lộng, mυ"ŧ vào côn ŧᏂịŧ thô to như cánh tay trẻ em.
Miệng đã chống đến cực hạn, hàm không được nữa,đôi mắt đen nhánh to tròn chảy ra nước mắt nước mũi, Tiêu Trúc Vũ mở to miệng hơn muốn tham lam hô hấp dưỡng khí, nhưng chỉ đổi lấy mỗi một lần dươиɠ ѵậŧ xong thẳng vào, thọc hư cổ họng cô, tựa như vị xé rách đau đớn, bây giờ ngay cả hô hấp đều tràn ngập tạc nứt đau đớn.
“Ô a —— ngô, ô ngô, ô.”
Tiếng khóc còn chưa kịp phát ra, đã bị côn ŧᏂịŧ toàn bộ lấp kín.
Bạch Dương giống như không nghe thấy, một chân đạp hắn lên ống thép, nắm khe những sợi tóc yếu ớt trong tay,bàn tay sạch sẽ như ngọc bây giờ đã nhô ba sợi gân xanh keo dài lan tràn đến cánh tay, đường cong cân xứng hữu lực, mạch máu uốn lượn còn thường thường nhảy lên một cái.
Đem tóc cô coi như dây thừng mà điều khiển đầu cô theo ý mình, đem cô tóc coi như thít chặt miệng cô dây thừng, cánh tay vừa nhấc lên thì áp vào càng sâu kẹp càng chặt, mắt nhéo lại say mê thưởng thức cái túi da tìиɧ ɖu͙© mặt đã đỏ ửng của mình, nếu không phải khóe mắt bị hắn cắn răng mà có chút hung tàn thì liền giống như trích tiên, hắn tận tình mà tận hưởng kɧoáı ©ảʍ mà thi ngược thiếu nữa đáng thương.
“Thao chết em, sảng.... ngạch thao, sảng.”
Kết thúc một tiếng này thì hắn cũng nhắm bắn hừ ra một tiếng, hô hấp trở nên trầm ổn , thoải mái bắn ra, mí mắt bị kéo căng quá lâu khép lại có chút khó chịu mà dần dần được thả lỏng, kiến hắn muốn chết trong cao trào này.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ vốn bắn không sâu, cô trực tiếp nôn một cái thì đen hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ phun ra ngoài.
Cô giãy giụa cào vào cánh tay hắn, da thịt của hắn bị cô cào ra vài vết máu.
“Nôn ——”
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào, toàn bộ bị cô phun lên trên cỏ.
Tiêu Trúc Vũ rốt cuộc được giải thoát, lên tiếng khóc lớn, cẳng chân trực tiếp quỳ xuống, ngẩng đầu mà oa oa khóc to, trong miệng tràn đầy mũi tanh làm cô ủy khuất vô cùng.
“tôi cho phép em nhổ ra sao?”
Thẳng đến khi giọng nói lạnh như băng kia cất lên giọng điệu chất vấn phát ra từ đỉnh đầu, làm thân mình cô bất giác chấn kinh.
Trước ngực cô thình lình bị đạp một cú, lưu lại dấu của giày thể thao .
Thậm chí hắn còn không hề quan tâm quần còn chưa kéo lên , mà trực tiếp ấn đầu cô mãnh liệt xuống mặt cỏ dính tϊиɧ ɖϊ©h͙ kia.
“Liếʍ!”
Từ l*иg ngực trào ra một tiếng gầm nhẹ, trong giọng nói không mang theo bất luận sự thương hại lưu tình nào, mặc dù cô muốn sử dụng chút lực ở cô để ngồi dậy nhưng sức hắn mạnh , cô một chút cũng không ngồi dậy nổi.
Tiêu Trúc Vũ vô cùng ủy khuất, cô đem miệng ngậm chặt, hai tay chống mặt đất thà chết chứ không chịu khuất phục.
“A.”
Thấy hành động như vậy của cô thì hắn vừa khinh thường vừa tức giận.Vì thế nâng lên cô đầu, đối mặt với hắn, vươn tay đánh lên mặt cô một cái tát.
Bang!
Một tiếng tát vang dội, một bên mặt non nớt nhanh chống sưng lên, khuôn mặt nhu nhu nhược nhược , thiên chân vô tà, trừng lớn tròng mắt nhìn về phía hắn.
Quả nhiên giây tiếp theo, gào khóc khóc lớn.
“Ô a a a!”
“Tôi nói, em liếʍ!”
Bốn chữ này được nói trong giọng rít gào của hắn, lại lần nữa đem cô mặt đè ép xuống, mà cô lại chỉ lo khóc, Bạch Dương giận không thể chịu được, đem mặt cô trở thành giẻ lau mà nghiền trên cỏ,đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính trên cỏ đều bôi lên ngũ quan non nớt của cô .
Cọ xát hồi lâu, mới đem chất lỏng bạch trọc trên cỏ biến mất, mới đem bực bội trong lòng xua tan .
Da mặt bị cọ xát đau đớn dính đầy chất lỏng, cơ bắp vô lực, miệng cô ngậm cũng không ít, tay hắn ấn lên cô cô , thời điểm buông ra thì co trực tiếp nằm thẳng lên mặt đến ngực phập phồng khóc nức nở.
Trong ánh mắt đơn thuần chỉ có sợ hãi, sợ hãi mà nhìn hắn.
Bạch Dương đứng lên kéo quần lại, lạnh băng cúi đầu nhìn chằm chằm cô.
“Còn đói không.”
Lời vừa nói ra mang theo sự sảng khoái được giải tỏa.
Nhịn không được nước mắt rơi càng nhiều, câu nói này như là bậc thang cho hắn nhưng lại thành cứu rỗi cho cô, ê ê a a gật đầu: “Đói, đói đói.”
“Đứng lên, mang em đi ăn cơm.”
Chỉ cần cho cô ăn no thõa mãn thì Tiêu Trúc Vũ có thể không so đo hiềm khích trước đây mà lập tức bò dậy, lau chất lỏng tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng nước mắt trên mặt , tung ta tung tăng mà đuổi theo hắn. Quên mất trên mặt bị đánh đau, cũng quên vừa rồi hắn làm chuyện nhục nhã cô thế nào.
Tiêu Trúc Vũ nghèo quá, có thể ăn cơm no, chính là một loại xa xỉ.
Cô tuy ngốc, nhưng đầu óc cũng hiểu rõ mà không dám chọc hắn sinh khí, nếu có lần tiếp theo, phải đem chất lỏng không thể ăn kia nuốt xuống, như vậy mới không bị đánh.
⬅ Trước Tiếp ➡