Thời điểm Bạch Dương nhìn thấy cô lần nữa , là lúc buổi tự học kết thúc.
Hắn từ trước đến nay đều thích ngủ nướng, chưa từng có chuyện đúng giờ tới trường học, bởi vì thân phận của hắn là con trai của nhà đầu , ở trong trường học muốn làm gì thì làm hoành hành ngang ngược, đi đến trường cũng chỉ là ngủ và hút thuốc.
Ở rừng cây nhỏ phía Tây Bắc của trường đang chuẩn bị rút thuốc ra hút, phát hiện trong rừng có cái gì đó động đậy.
Chờ hắn nhìn kỹ, mới nhìn ra là một người mặc đồng phục cũng trường với hắn, cầm thuốc trong tay đi qua ,vừa nhìn chiều dài tóc đuôi ngựa đang lung lay kia, liếc mắt một cái hắn liền nhận ra người tới là ai.
Cái tiểu ngốc tử kia, ở đây nhón chân ngắt những trái cây có màu sắc đỏ ngắt một quả bỏ vào miệng một quả, sau đó tiếp tục mà ngắt không ngừng nghỉ.
Mùa này vừa vặn là thời kỳ cây cà chua kết quả, trường học gieo trồng một lượng lớn loại quả này, chỉ là cũng không nghĩ đến, sẽ thật sự có người hái ăn.
“Làm gì vậy.”
Thanh âm của hắn không lớn không nhỏ, nồng đậm trầm trầm, phá lệ độc đáo.
Tiêu Trúc Vũ quay đầu, đuôi ngựa xượt qua sườn mặt, trong miệng hàm chứa một quả, trên mặt tất cả đều dính chất lỏng màu đỏ, trong tay cồn cầm rất nhiều, đồng phục cũng đều bị chất lỏng nhiễm dơ bẩn hết rồi.
Thấy hắn đứng ở kia, một thân áo hoodie màu đen cùng quần đen.
“Ăn trái cây, cậu muốn ăn không?”
Cô giống như có chút không nỡ buông tha, mà nhìn nhìn quả trong tay, hướng tới ngoài bìa rừng đi tới bên cạnh hắn, sau đó vươn tay đưa cho hắn.
Bạch Dương đối với những thứ trong tay cô không hề hứng thú, nguy hiểm híp mắt nhìn chằm chằm cái trán lại bị u một cục của cô.
Hắn nhớ rõ ngày hôm qua mình xuống tay không nặng đến như vậy.
“Trên đầu em sao vậy?.”
Trong miệng vừa nhai nhai quả trong miệng vừa nức nở không rõ: “Các cô ấy đêm qua, dùng thước đánh tôi.”
“Ai đánh em?”
“Bạn giường dưới.”
“ Bạn cùng phòng của em?”
Tiêu Trúc Vũ chớp chớp mắt nghiêng đầu suy nghĩ ,mắt tròn ngoan ngoãn ướt dầm dề , tựa hồ là bị đánh đã hình thành thói quen.
Bạch Dương ngón tay bóp chặt điếu thuốc trong tay , chậm chạp không lên tiếng nói chuyện.
Tầm mắt hắn lại rũ xuống nhìn một đóng đỏ đỏ nhầy nhầy không rõ hình thể trên tay cô .
“Tại sao lại ăn cái này.”
“Tôi đói.”
“Sao không đi nhà ăn.”
“ Thẻ cơm không có tiền.”
Hắn đã quên, tiền cô bị đoạt mất rồi.
Bạch Dương đem thuốc ném xuống đất, giày thể thao dẫm lên, nghiền nát, ngữ khí hung dữ trầm thấp : “Cai này không thể ăn, ném.”
“Vì sao! Cái này thực ngọt, không tin cậu nếm thử xem, hơn nữa may không có người phát hiện nên cũng chưa ai ăn , tất cả đều là của một mình tôi!”
“Cây lớn lên ở sau WC, em cũng nuốt xuống được?”
Bạch Dương một phen bóp chặt cô mặt, hai ngón tay khép lại nhét vào miệng cô mạnh mẽ mà đem thịt quả còn sót lại moi ra, một cái tát đáng lên mu bàn tay cô , làn da bạch ngọc tức khắc in dấu vết của năm ngón tay , cô đau đến thét chói tai, ném xuống trái cây trong tay.
“Ô, ô đau, đừng đánh tôi!”
“Lại đây!”
Bắt lấy tóc đuôi ngựa của cô, đem cô bắt được kéo ra khỏi rừng cây tràn ngập muỗi ruồi bọ.
Tay Tiêu Trúc Vũ dính đầy chất lỏng màu hồng , túm lấy quần áo hắn sợ hãi khóc lên: “Đau, đau đau.”
Hắn cũng sẽ không biểu hiện cái gì mà ôn nhu ra, dưới chân Tiêu Trúc Vũ vướng phải cục đá ngã trên mặt , khóc lóc khụy gối xuống , hắn còn không buông tha kéo le cô đi tới phía trước mấy centimet.
“Ô ——”
“ Miệng lại khóc sẽ bị ăn tát.”
Bạch Dương đứng ở trước mặt cô cởi bỏ quần, thấy cô khóc đến toàn bộ mặt đều đỏ bừng, ngẩng đầu lên dùng ánh mắt cầu xin hắn không cần thương tổn cô, thật con mẹ nó muốn mạng hắn mà.
Vốn là cũng không có ý tứ làm gì cô, rốt cuộc thì hắn không phải dang súc sinh như vậy , nhưng nhìn đến cái dạng này của cô liền nhịn không được.
“Muốn ăn cơm, liền ăn cái này trước, đem nó hút ra , tôi mang em đi ăn bữa tiệc lớn.”
Giống như đang dỗ dành con nít mà nói ra những lời này, đôi mắt cô đăm đăm mà tỏa sáng, biểu tình tựa nhưng nghĩ lại lần đi ăn Mãn Hán toàn tịch trước kia.
“Ô, nhưng, nhưng cậu đừng đánh tôi.”
Cái đồ vật này, làm cô bị thương thật nhiều lần, không phải bị đánh chính là bị đánh đau, còn cắm vào chỗ đi tiểu của cô, đau đến chảy máu , hiện tại chân vẫn còn đau đau.
Bạch Dương nắm dươиɠ ѵậŧ dựng thẳng lửa nóng , ý cười trên mặt nhưng không thân thiện gì cho lắm.
“Còn nói dài dòng, tôi sẽ cắm bạo cái miệng này của em, há miệng , tôi sẽ thọc vào cổ họng, đem dạ dày em đâm thủng.”
Cô không cam lòng nghẹn miệng khóc, một bộ dáng muốn cãi lại nhưng không dám : “Tiêu Tiêu đau, đau.”
Bạch Dương động thủ, khớp xương ngón tay thon dài nắm chặt chân tóc cô, dùng sức mà kéo.
“A —— Tiêu Tiêu không cần! Không cần!”
Cô rống to gọi nhỏ, miệng lại như có có ý thức đóng chặt lại, đang lúc hắn chuẩn bị dùng bạo lực cạy ra, cách đó không xa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Thanh âm bật lửa đốt thuốc, làm không khí đột nhiên im bặt.
Nam sinh vừa xuất hiện vui cười xin lỗi: “Ha ha tôi không biết Bạch ca ở đây a, quấy rầy chuyện tốt của cậu rồi.”
Bạch Dương vẫn khống chế đầu cô , đem đầu cô dáng sát vào che lấp tiểu huynh đẹ của mình, mặt không biểu tình nhìn thẳng người đến là Tô Hòa Mặc.
“Y, ánh mắt thật đáng sợ , cậu tiếp tục, giống như tôi chưa từng xuất hiện.”
Tô Hòa Mặc không hút thuốc nữa , cắm tay vào túi quần màu xám rời đi.
Người đang quỳ dưới háng hắn, trong mắt nước mắt ướt nhẹp nhìn hắn toát ra cầu xin, nước mũi chưa kịp hít vào, chảy dọc xuống phía dưới bị ăn vào trong miệng.
Hầu kết lăn lộn.
Hắn đối với một cái ngốc tử cứng đến không nhịn được.
Không thể không thừa nhận, tiểu ngốc tử lớn lên khá xinh đẹp.
Trí lực không cao, cũng không liên quan đến phát dục , mặt non nớt trắng trắng nộn nộn như trẻ con , mặt cũng không lớn, trên mặt xúc cảm mềm mại lại thịt thịt, đôi mắt lớn là điểm nhấn của khuôn mặt , sáng ngời có thần.
Cô một chút cũng sẽ không biết giấu giếm tâm tư của mình, lúc được ăn ngon sẽ hưng phấn cười vui vẻ, đều có thể biểu đạt hết ở trên mặt, giống như quỷ chết đói đầu thai, không e dè dùng hai tay mà bưng trong chén cơm che lấp cả mặt, liền đũa ngại phiền toái mà không dùng.
Bạch Dương gặp qua quá nhiều dối trá, bỗng nhiên phát hiện tiểu ngốc tử trước mặt chính là chân thành nhất.
Hút xong một điếu thuốc, thức ăn trên bàn cơm đều bị giải quyết hơn phân nửa.
Hắn rũ mi mắt, ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn vào dáng ăn ngấu nghiến của cô.
“Ăn no chưa?”
Không có người trả lời , cô còn đang hặm hụi mà tiếp tục dùng những ngón tay dính dầu bóng lưỡng cầm thịt kho tàu nóng bỏng hướng trong miệng ăn, miệng phồng lên như chuột hamster vậy.
Bạch Dương đem tàn thuốc dụi tắt ở gạt tàn thuốc, đẩy ghế đứng dậy, đi đến bên cạnh cô , kẹp cô vào khuỷu tay đem cô bế lên .
“Ngô ngô! Ngô ngô!”
Tiêu Trúc Vũ bất mãn lắc đầu, ngón tay liều mạng muốn nắm lấy thịt, cho rằng hắn không muốn cho cô ăn nữa.
“Em ăn em, tôi làm việc của tôi.”
Nói rồi ngồi xuống trên ghế của cô, đem người đặt lên trên đùi mình một tay cởi bỏ khóa quần.
Cô chỉ vừa mới bắt đầu ăn, sợ chờ lát nữa chưa ăn no đã phải đi ra ngoài, nhanh chóng đem thức ăn ngon đều hướng trong miệng mà nhét, mắt thấy bao tử không chịu được nữa , dùng bàn tay che miệng lại, không cho thịt đã ăn vào lại nôn ra.
Tốc độ nhai nuốt của hàm răng trong miệng quá chậm, có chút quá sức, chưa nhai xong đã vội nuốt xuống, tuy rằng nghẹn khó chịu, nhưng cô càng sợ hãi tư vị đói bụng .
Lấy tốc độ thần không biết quỷ không hay, Bạch Dương đã đem quần hai người đều cởi ra,quần đồng phục cô lỏng lẻo mà rơi xuống trên đùi, côn ŧᏂịŧ cuồn cuộn đang ở trạng thái dựng thẳng , ngón tay có chút lạnh lẽo vuốt ve vị trí môi âʍ ɦộ , hướng sang hai bên bẻ ra.
Hai cánh tay dễ như trở bàn tay nâng thân mình cô lên , sau đó di động một chút đến đến qυყ đầυ của côn ŧᏂịŧ .
Hắn cười xảo trá, ở phía sau cô giống như ăn trộm.
Lặng lẽ trộm đi vào thân thể của cô.
“Ô!”
Chờ đến được thời điểm Tiêu Trúc Vũ có cảm giác thì đã muộn, âʍ đa͙σ không hề tiết ra nước, bị đôi tay hắn buông lỏng, đột nhiên ngồi thẳng xuống!
Bên trên cái miệng nhỏ nhét ăn đồ ăn không chịu được cảm giác này mà non ra, thịt mỡ từ trong miệng phun ra rơi xuống đất, phía dưới thân thể bị nhét đầy , cứ không ngừng bỏ thêm vào khe hở của cô.
“Ăn ngon không?”
Bạch Dương ác liệt mà cười, đem cằm gác ở đầu vai gầy yếu của cô , ôm chặt đến khi cô không còn giãy giụa nữa, mới nâng lên cái mông dùng sức cắm sâu vào! Đồ ăn trong miệng của cô bị nhổ ra càng nhiều .
Dã thú giao phối , cũng mặc kệ giờ phút này con mồi đang làm gì, hắn ích kỷ lừa gạt chính mình rằng cô chỉ số thông minh không cao là đồ ngốc nên sẽ không biết gì.
Bạch Dương hiện tại cuối cùng cũng có chút cảm giác, mình là súc sinh.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~