Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

và Đổng Tuần nằm ở tầng bốn, thang máy bên phải mới là thang máy chuyên dụng của hai vợ chồng.
Đổng Tuần mất kiên nhẫn quay đầu lại "Con đã kết hôn với cô ta đúng như những gì ba yêu cầu rồi, ba còn muốn thế nào nữa?
Buổi tối con ngủ với ai mà ba cũng muốn quản à?
Nếu ba sốt ruột thế thì sao không tự đi mà ngủ với cô ta?" "Cái thằng mất dạy kia " Thấy hai ba con nhà này lại sắp sửa cãi nhau không dứt, Hứa Thanh Như lắc lắc cái đầu choáng váng, làm như không nghe thấy rồi thong thả bước vào thang máy bên phải.
Đợi đến khi cô tắm xong rồi khoác áo choàng đi ra, Đổng Tuần đã đứng chờ sẵn ở ngoài.
Nhìn gương mặt sa sầm đầy hậm hực kia là biết, vừa rồi chắc chắn anh lại bị mắng một trận.
Hứa Thanh Như liếc anh một cái rồi định không thèm quan tâm.
Nhưng khi đi ngang qua thì lại bị anh kéo mạnh lại.
Những ngón tay nắm lấy cánh tay cô chậm rãi trượt xuống eo, móc lấy dây buộc bằng lụa rồi hờ hững kéo một cái, chiếc áo choàng lập tức bung ra.
Ánh mắt Đổng Tuần khinh khỉnh nhìn một lượt từ phần ngực xuống dưới, cười nhạt "Chỉ có chút vốn liếng này thôi à?" Hứa Thanh Như không đáp, chỉ yên lặng nhìn anh.
Bàn tay anh di chuyển từng chút một, ngón tay lướt trên da thịt, vuốt từ eo lên ngực cô, sau đó túm lấy vạt áo rồi hất mạnh một cái, áo choàng rơi xuống đất, để lộ cơ thể trần trụi của cô.
"Tầm thường, vô vị." Đổng Tuần cười khẩy rụt tay lại, sau đó lập tức xoay người bỏ đi mà không chút do dự, chẳng bao lâu sau từ bên cạnh đã vang lên tiếng đóng cửa nặng nề.
Nhìn theo hướng anh rời đi, Hứa Thanh Như cũng khẽ cười khẩy rồi đi tới đóng cửa, sau đó mở va li, lấy ra một chiếc hộp tinh xảo.
Đồ chơi của cô có nhiều lắm, loại mút, loại rung, loại kích thích, loại nhẹ nhàng, cái gì cũng có, còn có những ngón tay linh hoạt của cô nữa, có lúc nào mà cô cần tới đàn ông đâu?
Thậm chí cô còn đang sợ quả dưa chuột bẩn thỉu kia sẽ truyền cho cô mấy thứ bệnh vớ vẩn nữa là.
Hứa Thanh Như ngủ một giấc rất say, đến khi tỉnh lại đã là trưa.
Căn phòng bên cạnh trống trơn, bóng dáng Đổng Tuần đã chẳng thấy đâụ Cô rửa mặt xong xuống lầu cũng không gặp người chồng mới cưới mà chỉ thấy "cha chồng" Thiệu Bác Thao đang ngồi một mình ở bàn ăn dùng bữa.
"Mợ chủ mau ngồi đi ạ, để tôi đi lấy bát đũa cho mợ." "Mợ chủ?" Hứa Thanh Như bật cười, quay sang nhìn dì giúp việc phụ trách nấu ăn trước mặt "Thế còn ông ấy thì các dì gọi là gì?
Chẳng lẽ gọi là ông chủ?" Dĩ nhiên người mà cô đang nhắc tới chính là Thiệu Bác Thao, giọng điệu không chút khách sáo.
Dì giúp việc bị thái độ của cô làm cho sững sờ, ngẩn ra mấy giây rồi mới lúng túng đáp "Là chủ tịch ạ." Thấy bà ấy vào bếp lấy bát đũa, cô cũng đi theo sau "Dì à, để tôi tự lấy cho.
Sau này cũng đừng gọi tôi là mợ chủ nữa, tôi không quen đâu, cứ gọi tên tôi thôi." Cô còn cố ý cao giọng nói thêm "Tôi chỉ là con gái một gia đình bình thường, đâu như mấy người có tiền, còn phân cao thấp sang hèn." Cầm bát đũa ngồi xuống phía đối diện bàn ăn, Hứa Thanh Như vừa múc canh đã nghe Thiệu Bác Thao bảo mấy dì nấu ăn lui xuống.
Đợi đến khi cả biệt thự chỉ còn lại hai người, ông ta mới ngẩng đầu nhìn cô "Con vẫn còn mệt sao?"


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡