Chương 2
đã ngủ với bao nhiêu người rồi?
Ban nãy tôi quên mất mình đang bị nhiệt miệng, để đảm bảo an toàn, có lẽ tôi nên uống thuốc phòng tránh thì hơn." Đổng Tuần trừng mắt nhìn cô, ánh mắt như muốn bốc lửa.
Nhưng khi ánh mắt ấy dừng lại ở sợi dây chuyền kim cương đắt giá trên cổ cô, anh lại khẽ cười khẩy một tiếng "Ghen à?
Mới cưới đã muốn lên mặt tỏ vẻ ta đây là chính thất, cô cũng xứng chắc?" Hứa Thanh Như cũng bật cười, nhìn anh bằng ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc "Ghen vì cậu á?" Cô đưa tay chỉnh lại cổ áo bị xộc xệch cho anh, bàn tay vỗ nhè nhẹ lên ngực anh hai cái "Cậu Đổng này, cậu nghĩ tôi gả vào nhà họ Đổng là vì cái gì?
Vì gương mặt vô dụng này hay vì cái tâm hồn rỗng tuếch kia?
Hay là, vì cái thứ đồ chơi bẩn thỉu chẳng biết đã bị bao nhiêu người chạm vào của cậu?" Ánh mắt cô liếc xuống thân dưới anh, nói với giọng đầy vẻ ghét bỏ "Tôi đâu phải loại người chuyên đi nhặt rác." Lửa giận vừa bị kìm xuống lại tiếp tục bùng lên, Đổng Tuần siết chặt cổ tay cô "Cô nhắc lại lần nữa thử xem." "Tôi nói.." Lời còn chưa nói hết, Hứa Thanh Như đột nhiên ngừng lại, thuận thế ngả vào lòng anh "Chồng ơi, người ta vẫn còn thấy choáng lắm." Âm thanh mở cửa vang lên từ bên ngoài, kèm theo đó là tiếng bước chân ồn ào.
Chẳng bao lâu sau, mấy người đàn ông mặc vest chỉnh tề đã đứng trước cửa phòng vệ sinh, nhìn hai người đang ôm ấp bên trong rồi thi nhau cười cợt "Tình tứ quá nhỉ?" Thấy toàn là người trong nhóm phù rể, Hứa Thanh Như cũng chẳng cần diễn nữa, lập tức rời khỏi vòng tay Đổng Tuần rồi thản nhiên đứng trước gương tô lại son.
Nhưng cơn giận không có chỗ xả của Đổng Tuần thì lại khiến anh bất chấp tình huống, chỉ thẳng mặt vào mặt họ mà quát "Mấy người điên rồi à?
Không biết gõ cửa sao?
Lỡ cô ấy chưa mặc quần áo thì sao?" "Còn phải thay váy nữa à?
Hay hai người muốn diễn luôn cảnh nóng tình tứ trước luôn?" Phù rể Tào Huy cố tình nhấn mạnh chữ "tình tứ", giọng điệu rõ ràng đang mỉa mai.
Hứa Thanh Như nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh ta, cũng hiểu rằng họ đang nhìn mình với ánh mắt khinh thường đến mức nào.
Nhưng cô hoàn toàn không để tâm, chỉ quay sang Đổng Tuần rồi nở nụ cười "Tụi mình ra ngoài được chưa chồng?" Đổng Tuần ôm lấy eo cô, trên mặt cũng nở nụ cười.
Vào giây phút bước chân ra ngoài, cả hai lại biến thành đôi vợ chồng thương yêu nhau hết mức.
Khi tiệc cưới kết thúc thì đã là nửa đêm.
Hứa Thanh Như mệt đến mức tê rần cả chân, vừa ngồi lên xe đã im lặng không nói lời nào.
Đổng Tuần cũng ngồi ở hàng ghế sau nhưng cả hai mỗi người một bên, ở giữa là khoảng cách rõ rệt, tư thế ngồi cũng hệt như người dưng, khiến tài xế không dám hó hé, chỉ im lặng lái xe.
Căn nhà tân hôn của họ nằm ở phía Đông thành phố, là một căn biệt thự ven hồ mới được nhà họ Đổng đặt riêng.
Với những "gia tộc lớn" coi trọng truyền thống như thế này thì tất nhiên phải sống chung cùng người lớn trong nhà.
Vừa bước vào cửa, Đổng Tuần đã bước thẳng đến thang máy bên trái với khuôn mặt hằm hằm, Thiệu Bác Thao đi theo sau họ, quát lớn "Con định đi đâu?" Tuy căn biệt thự này có kết cấu liền khối nhưng bên trong lại có đủ không gian riêng tư.
Thang máy bên trái chỉ lên được đến tầng ba, còn phòng tân hôn của Hứa Thanh Như