Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

"Sống trong biệt thự lớn cỡ này rồi ngủ một giấc ngon lành thì sao mà mệt được?
Cảm ơn ngài chủ tịch đã quan tâm." "Đây là ở nhà chứ không phải công ty." Thiệu Bác Thao đặt bát xuống, nhìn cô rồi khẽ thở dài "Con đã hận ba bao năm vậy rồi, đến giờ vẫn không chịu gọi một tiếng ba sao?
Cho dù trước kia không chịu thì giờ con cũng đã gả cho Đổng Tuần, cũng nên.." "Được thôi, ba." Hứa Thanh Như lập tức ngắt lời, trên mặt cô nở nụ cười nhưng trong mắt Thiệu Bác Thao thì nụ cười ấy lại chỉ toàn khiêu khích.
Ông ta im lặng một lát rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn, không nói thêm câu nào.
Hứa Thanh Như cũng im lặng dùng bữa, đến lúc rút khăn giấy ra lau miệng mới nghe Thiệu Bác Thao nói "Đổng Tuần đi chơi gôn với bạn rồi." Hứa Thanh Như chỉ hờ hững đáp "ừm" một tiếng rồi đứng dậy dọn bát đĩa.
Thiệu Bác Thao nói "Những việc đó có người làm cả rồi, không cần con phải động tay đâụ" "Được thôi." Hứa Thanh Như đặt bát xuống "Tôi quên mất, bây giờ tôi đã là mợ chủ nhà giàu rồi, cần gì phải động tay vào mấy việc thô kệch này." Nói xong, cô đi về phía thang máy.
Giọng nói của Thiệu Bác Thao lại vang lên phía sau "Rõ ràng con thích nó, tại sao không chịu nói rõ với nó mà còn cố ý chọc giận nó?" Hứa Thanh Như xoay người "Con trai cưng của ông lại chạy đến mách lẻo đấy à?
Nói là hôm qua trong phòng thay đồ, tôi đã thừa nhận mục đích khi chịu gả vào nhà họ Đổng hả?" "Tính tình nó trẻ con, chỉ thích nghe mấy lời dịu nhẹ ngọt ngào thôi, sao con không thể.." "Không thể." Hứa Thanh Như nhìn ông ta với khuôn mặt vô cảm "Tôi đã nói với ông từ lâu rồi, đừng có nghĩ ngợi linh tinh.
Con trai ông nói không sai, tôi gả vào nhà họ Đổng chính là vì tiền, vì tiền của cậu ta, cũng vì tiền của ông.
Tôi còn đang chờ ông chết đi để chia lại cho tôi nửa phần gia sản nữa kìa.
Ông tưởng tôi thích cậu ta thật sao?
Nực cười." Lời cô nói vô cùng khó nghe nhưng Thiệu Bác Thao không hề tức giận mà chỉ lặng lẽ nhìn cô, cuối cùng tất cả hóa thành một tiếng thở dài.
Ở tầng bốn có một ban công rất lớn, đúng lúc thời tiết đẹp, Hứa Thanh Như ngồi đó hóng gió suốt cả buổi.
Đợi đến lúc xuống ăn tối, cuối cùng Đổng Tuần cũng về.
Nhìn gương mặt sa sầm kia là biết ngay, nhất định là do Thiệu Bác Thao ép anh về, giống hệt như cái cách ông ta đã dùng cổ phần trong tay để buộc anh phải kết hôn.
Vừa thấy Hứa Thanh Như, sắc mặt Đổng Tuần càng trở nên khó coi, ngay cả lúc ăn cơm cũng tránh cô thật xa.
Thiệu Bác Thao mắng vài câu, hai ba con lại cãi nhau, còn Hứa Thanh Như thì lẳng lặng ăn phần của mình, ăn xong thì lập tức lên lầu về phòng.
Đổng Tuần cũng đi lên tầng bốn nhưng vẫn bước vào căn phòng bên cạnh, ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng buồn dành cho cô.
Hứa Thanh Như chẳng mấy bận tâm, chỉ lo làm những gì mình cần làm, coi như anh không tồn tại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, mọi chuyện lại lặp lại y như hôm trước.
Đổng Tuần không có ở nhà, chỉ có Thiệu Bác Thao.
Hứa Thanh Như ngồi trên ban công tầng bốn đọc hết một cuốn sách, đến bữa tối mới thấy Đổng Tuần bị gọi về.
Lần này, cuối cùng dưới ánh mắt nghiêm khắc của Thiệu Bác Thao, anh cũng miễn cưỡng ngồi cạnh Hứa Thanh Như, còn cố ý gắp một miếng thịt mỡ cho cô để làm cô buồn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡