Chương 1
Chương 1 Hết ly rượu này đến ly rượu khác trôi xuống bụng nhưng đầu óc Hứa Thanh Như vẫn rất tỉnh táo, chỉ có nụ cười trên mặt là dần trở nên gượng gạo.
Tuy đám cưới này không quá xa hoa nhưng số lượng khách khứa lại cực kỳ đông, khiến cô dâu như cô bận rộn đến mức quay cuồng.
Để phối với bộ váy cưới được đồn đoán là trị giá cả chục triệu, cô còn phải đi giày cao gót mà cô vốn ghét cay ghét đắng suốt một ngày dài, đến nỗi cảm giác đôi chân chẳng còn là của mình nữa.
Thấy cô bước đi loạng choạng, phù dâu Lục Nghiên kịp thời đỡ lấy "Cậu vẫn ổn chứ?
Thôi đừng uống nữa, để tớ chặn rượu cho." Hứa Thanh Như còn chưa kịp mở lời thì bên eo bỗng bị một bàn tay đặt lên, sau đó cô bị kéo thẳng vào một lồng ngực rắn chắc.
"Chỉ có mỗi thế thôi à?
Đến cả chuyện làm cô dâu mà cũng làm không xong thì sau này làm sao trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Đổng được đây?" Hứa Thanh Như ngẩng đầu, bắt gặp một gương mặt tươi cười rạng rỡ.
Rõ ràng lời lẽ của anh đầy châm biếm nhưng ánh mắt dịu dàng cùng vẻ mặt quan tâm lại khiến anh trông chân thành vô cùng.
Thấy Hứa Thanh Như không đáp, Đổng Tuần siết chặt cánh tay đang ôm lấy cô, môi hai người gần như dán vào nhau "Mợ Đổng vui rồi chứ?
Có cảm thấy lòng hư vinh của mình được thỏa mãn không?" Giọng anh hạ xuống rất thấp, trong mắt người ngoài thì trông họ chẳng khác nào đang trò chuyện tình tứ.
Mà đúng lúc này khách khứa xung quanh lại toàn là những đồng nghiệp trong công ty có quen biết với họ, tất cả lập tức hò hét kêu hai người hôn thêm lần nữa.
Hứa Thanh Như nở nụ cười khiêu khích với Đổng Tuần rồi ấn mạnh môi mình lên môi anh.
Khác hẳn nụ hôn chớp nhoáng như chuồn chuồn lướt nước trên sân khấu khi nãy, lần này cô cứ thế cắn môi anh, cạy miệng rồi đưa lưỡi vào khuấy đảo ngang ngược bên trong khoang miệng anh, chẳng biết kiêng kỵ là gì.
Dường như Đổng Tuần bị hành động này của cô làm cho kinh ngạc, cơ thể anh cứng đờ không động đậy, môi lưỡi hoàn toàn không phối hợp, chỉ có hơi thở và nhịp tim là ngày càng gấp gáp.
Hứa Thanh Như khẽ bật cười, trong tiếng reo hò, cô ngậm lấy đầu lưỡi anh mà cắn mạnh một cái.
Vị máu tanh nhanh chóng lan tràn trong miệng, mãi đến khi nghe thấy tiếng hít vào đầy đau đớn của anh, cô mới buông ra, nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng "Chồng ơi, đầu em choáng quá, anh đi nghỉ cùng em một lát được không?" "Được thôi." Đổng Tuần nghiến răng nghiến lợi nhưng nụ cười dịu dàng đã nhanh chóng hiện lên trên mặt anh.
Chỉ có bàn tay ôm eo cô là bất giác siết chặt, như thể chỉ một giây sau là anh sẽ bóp nát vòng eo mảnh mai này.
Trong phòng thay đồ không có ai khác.
Vừa bước vào, cánh cửa khép lại, Đổng Tuần lập tức đẩy người trong ngực ra, nụ cười cũng biến mất tăm.
Hứa Thanh Như không hề nổi giận, thong thả bước vào phòng vệ sinh, mở nắp chai nước suối súc miệng cẩn thận.
Nhìn thấy hành động của cô, sắc mặt Đổng Tuần sa sầm, anh bước nhanh vào giật lấy chai nước "Cô có ý gì đấy?" Hứa Thanh Như rút khăn giấy, chậm rãi lau môi "Có dầu tẩy trang không?
Tôi sợ lau không sạch." Đổng Tuần hất mạnh vang "cộp" một tiếng, chai nước rơi vào thùng rác "Chê môi tôi bẩn à?" Hứa Thanh Như ngước nhìn anh, nghiêm túc suy nghĩ hai giây rồi hỏi "Sau khi kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân, cậu