Chương 10
ám.
Sáu người nhìn anh, hiểu những gì anh vừa nói.
Điền Yên cảm thấy hơi bất an khi thấy bên ngoài im lặng, trong lòng có chút thấp thỏm.
Có lẽ chính năm người giao dịch với Bàng Kinh Phú muốn lấy khẩu súng trường Barrett của anh nên họ mới tuyên bố họ có rất nhiều đạn dược, mới khiến Bàng Kinh Phú bị mắc mưụ Nhưng Bàng Kinh Phú lại trực tiếp đến cướp bằng vũ lực, nhóm người đó nhất định sẽ quay lại để trả thù.
Suy cho cùng không ai có thể ngờ rằng Bàng Kinh Phú dõng dạc nói mình sinh ra đã giàu có lại có thể dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy.
Bàng Kinh Phú hỏi nơi ở của Điền Yên, cô báo địa chỉ cho anh.
Chờ xe chạy đến nơi, Lưu Hoành Dật phát hiện đây là một con hẻm nhỏ, xe không thể đi vào được.
Người qua lại trong ngõ nhỏ vô cùng đông đúc, hai bên đường là những tòa nhà cao tầng dày đặc, chỉ còn lại bên trong vẫn duy trì những kiến trúc thấp bé cổ xưa.
Đây là một ngôi làng đô thị điển hình.
"Tôi sẽ tự đi vào.
Cảm ơn anh đã đưa tôi về." Điền Yên mở cửa xe, quay đầu lại mỉm cười với Bàng Kinh Phú.
Khuôn mặt ngây thơ không biết cố ý hay vô tình "Hy vọng chúng ta sẽ không gặp lại lần nữa." Cửa xe đóng lại.
Trong cabin cách âm trong nháy mắt đông cứng lại.
Không biết câu nói kẻ chết thay khiến cô sợ hãi hay không, nhưng từ trước đến nay chưa có ai nói chuyện với Bàng Kinh Phú như vậy.
Nham Oanh cảm thấy cô gái này không ngoan như vẻ bề ngoài, nhìn thấy cô đi vào ngõ, người đàn ông phía sau lên tiếng.
“Xem cô ấy rốt cuộc sống ở đâụ” “Được ” Nham Oanh đang định mở cửa bước xuống xe thì lại bị anh chặn lại.
“Tóc đỏ của cậu quá dễ thấy, anh đi đi.” “Vâng.” Điền Yên dừng trước quán bánh cuốn mua một phần để ăn.
Ông chủ dùng khăn lông lau mồ hôi, khói mù mịt đến mức không mở mắt được “Cô muốn đóng gói hay ăn tại đây.” “Đóng gói đi ạ.” Điền Yên lấy một đống tiền mặt trong túi ra, thuần thục đếm tiền lại móc thêm mấy tờ đưa cho ông chủ, tay còn lại cầm túi nilon.
Xuyên qua cửa kính của cửa hàng, cô nhạy bén nhận ra phía sau có người.
Từ lúc ở ngõ nhỏ đã thấy không thích hợp Điền Yên lại mua thêm xiên nướng và bánh bao, người phía sau vẫn luôn đi theo cô.
Tiếng bước chân ồn ào của đám đông dẫm lên nền đá gạch xanh, ngõ nhỏ truyền đến tiếng còi xe máy, mọi người chen chúc ở hai bên con hẻm nhỏ để né tránh.
Điền Yên giả vờ không có việc gì gặm một xiên nướng, đồng thời đi về phía cuối con ngõ.
Cô đi qua mấy cái hẻm nhỏ liên tiếp, cuối cùng đi vào tầng nhà dân cũ xưa.
Thẳng đến khi tầng năm sáng đèn, Lưu Hoành Dật mới ngừng lại một chút rồi trở về.
Điền Yên tránh sau tấm màn, nhìn chằm chằm bóng người đi ra.
Quả nhiên là người của Bàng Kinh Phú, anh ta là tài xế lái xe kia.
Ngôi nhà được bao bọc bởi những tòa nhà cao tầng, sau ba giờ chiều đã không còn ánh nắng.
Bức tường ẩm ướt của căn phòng cũ kỹ bị bong tróc, chiếc đèn vàng ấm áp duy nhất trong phòng khách lấm tấm vết mốc.
Ánh đèn lúc sáng lúc tối, khi thì lại bị mất điện.
Điền Yên bỏ màn xuống, ánh sáng trong phòng chợt tối đi.
Cô quay đầu nhìn đèn trên trần nhà bị ngắt, lúc này lại phát hiện cửa bị mở ra.
Nhưng