⬅ Trước Tiếp ➡

được hai chữ nằm vùng, Điền Yên theo phản ứng sinh lý mà giật mình, vẻ mặt ngây thơ lắc đầu, ôm chặt áo khoác trong lòng ngực.
“Cái gì mà kẻ chết thay, tôi chỉ đến đây làm công kiếm tiền, tôi bán sức không bán mạng.” Hai mắt cô ngây thơ, nước mắt mênh mông bao trùm tròng mắt đang trợn tròn.
Bàng Kinh Phú cũng không thèm nhìn cô lấy một cái, anh tựa lưng về phía sau khoanh tay cười lạnh “Tiền bán rượu lần trước tiêu nhanh như vậy?
Tôi đã gặp cô tổng cộng ba lần, cô dám nói là trùng hợp không?
Cô đang theo dõi ông đây." Anh hoàn toàn chắc chắn.
Điền Yên liên tục lắc đầu, trên khuôn mặt ngây thơ lộ ra vẻ nhanh nhẹn.
"Tôi không theo dõi anh, tôi thật sự thiếu tiền, không phải anh cũng nói trên người tôi có vị nghèo kiết hủ lậu sao." Ánh mắt tóc đỏ đảo qua đảo lại trên người hai người.
Cuối cùng cậu ta vươn tay kéo lấy áo khoác trên người Điền Yên.
Điềm Yên ôm chặt, tủi thân cắn môi nhìn chằm chằm cậu ta.
Tóc đỏ nuốt nước miếng.
"Tôi..
Đây là quần áo của tôi, cô ôm như vậy không được hay cho lắm." Bên trong xe an tĩnh chỉ có tiếng động cơ vù vù, không khí quỷ dị xấu hổ.
Điền Yên buông ra tay, nắm chặt nắm tay đặt trên đầu gối.
"Tôi, tôi sợ lắm.
Không muốn làm kẻ chết thay." Bàng Kinh Phú không nói chuyện, trong xe cũng không ai nói chuyện.
Lưu Hoành Dật đang lái xe cũng đánh giá Điền Yên thông qua kính chiếu hậụ "Có làm hay không cũng không phải do cô quyết định." Bàng Kinh Phú cười trào phúng, đáy mắt lộ ra sự tàn nhẫn.
...
Xe chạy đến một kho hàng trùm đầy vải.
Một lúc sau, một chiếc xe tải nhỏ chở hàng lạnh cũng chạy tới.
Bàng Kinh Phú mở cửa bước xuống xe, Điền Yên ngồi trong xe lắng nghe cuộc trò chuyện bên ngoài.
“Đạn dược trong phòng của năm người này chưa đến năm mươi cân, tôi tưởng nhiều nên lấy một bao, bọn họ còn muốn dùng số hàng ít ỏi này để trao đổi với anh, bọn họ quả thật chỉ là ăn gan hùm mật gấu mà." Phó Hách Thanh nói.
Bàng Kinh Phú châm một điếu thuốc, nhìn những bao tải được lấy ra khỏi xe tải.
Khi mở ra, bên trong chứa đầy những mảnh đạn 5,45 mm linh tinh.
Anh dùng tay nắm lấy một nắm, trải ra trong tay kiểm tra, hít mắt nhả khói, trong mắt hiện lên một tia thiếu kiên nhẫn.
"Một ít hàng này còn không đủ phí lên sân khấu của ông đây.
Còn muốn đổi lấy Barrett, nằm cứ mơ đi." Phó Hách Thanh hỏi "Lão đại, có muốn xử lý năm người kia không?
Nếu mặc kệ, bọn họ nhất định sẽ làm cho sự việc trở loạn thêm.
Dù sao thì anh cũng đã lộ mặt trước mặt họ.
Vạn nhất bọn họ nóng nảy, báo với bên Ngân Quang Đường kia…" "Không cần lo." Bành Kinh Phú hít một hơi dài, đút một tay vào túi, chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ được cởi ba cúc, để lộ xương quai xanh mảnh khảnh.
“Gần đây Ngân Quang Đường bị cảnh sát đảo đến nghiêng trời lệch đất, không biết có bao nhiêu người nằm vùng lẻn vào, nếu bọn họ thật sự có lá gan đó thì cũng không dám đi.
Hiện tại hàng hóa không có, bọn họ nhất định đang đi tìm người để trả thù, vậy chúng ta cho họ trả thù." Phó Hách Thanh và năm người còn lại đều choáng váng "Để bọn họ trả thù thế nào?" Bàng Kinh Phú liếc nhìn người phụ nữ ngồi trong chiếc Audi, đáy mắt hiện lên nụ cười mỉa mai trong có vẻ u


⬅ Trước Tiếp ➡