Chương 11
lúc cô vào rõ ràng đã đóng cửa rồi.
Nỗi sợ hãi đột ngột quét qua cơ thể cô, lông tơ khắp người dựng đứng cả lên.
Bên hông bị một thứ kỳ lạ, lạnh băng chạm vào.
Cô đột nhiên run lên, chân mềm nhũn muốn té ngã.
“Giơ tay lên.” Người đàn ông cố ý đè thấp giọng, giọng nói khàn khàn bên trong yết hầụ Lưu Hoành Dật vừa trở lại xe thì đưa ảnh chụp cho Bàng Kinh Phú.
Mua bánh cuốn, xiên nướng, bánh bao, tầng năm của căn nhà cổ xưa, từ ngoài cửa sổ không thể nhìn ra tình trạng của ngôi nhà, trên ban công không có treo quần áo.
Nham Oanh nói “Lão đại, anh xác định cô ta có vấn đề sao?” “Xác định.” Bàng Kinh Phú ném điện thoại cho Lưu Hoành Dật, Nham Oanh bên cạnh vội vàng tiến lên xem xét.
Cậu ta lướt ảnh chụp, không ngừng phóng to thu nhỏ “Sao tôi lại không nhìn ra, anh xem chỗ nào vậy?
Đây không phải chỉ là một cô gái bình thường thôi sao?” Bàng Kinh Phú dựa vào lưng ghế, hai tay khoanh phía trước, anh nhắm mắt dưỡng thần, nhàn nhạt nói “Trực giác.” Anh tích chữ như vàng, Nham Oanh có mắt nhìn nên không hỏi thêm nữa.
Lưu Hoành Dật nói “Có đưa địa chỉ của cô ta cho năm người kia không?” “Đưa đi.” Bàng Kinh Phú mở mắt, hờ hững nói.
Áo sơ mi trắng cũng không thể khơi dậy chút dịu dàng nào “Thuận tiện để cho bọn họ biết cô ta được lợi từ mối quan hệ với chúng ta, để năm người kia tra tấn cô ta thật tốt.” Hai bên đánh nhau, người được lợi chỉ có Bàng Kinh Phú.
Anh không cần động thủ, còn một lần giải quyết được hai phiền toái.
Đèn sáng lên, người sau lưng phát ra tiếng phì cười.
Đàm Tôn Tuần dùng ngón trỏ xoay súng đồ chơi, đi ra từ phía sau lưng Điền Yên.
Mái tóc màu vàng tỏa ra ánh sáng tự nhiên, lòe loẹt và hỗn độn giống như vua sư tử.
“Cô còn chưa cảnh giác đủ đâu, không khóa trái cửa.
Nếu tôi thật sự là người xấu, cô đã sớm bị tôi giết.” Điền Yên cầm gối ôm trên sô pha ném về phía cậu ta “Đồ khốn nạn nhà cậu ” Đàm Tôn Tuần cười đến vui vẻ, cậu ta ôm gối ôm ngã xuống ghế sô pha.
Cậu ta nhấc chân lên, dây trên quần phát ra tiếng leng keng.
Cậu ta bắt chéo chân đặt trên bàn trà, ngửa đầu cười tủm tỉm lộ hàm răng trắng, chê cười nhìn cô “Mới mấy tháng không gặp sao cô lại tiều tụy nhiều vậy?” Điền Yên ngồi đối diện cậu ta, cầm lấy cây diệt ruồi đập vào chân cậu ta.
Đàm Tôn Tuần ngượng ngùng bỏ chân xuống khỏi bàn trà.
“Một ngày làm ba việc, bình quân mỗi ngày ngủ được năm tiếng, sắp chết luôn rồi, tiều tụy cái quái gì chứ.” “Tôi nghe lão Chu nói nhiệm vụ lần này của cô là ưu tiền hàng đầụ Xong chuyện này cô có thể lấy không ít tiền hưu đâu, lúc đó cô muốn dùng tiền này làm gì?” Điền Yên nghiêng người, mệt mỏi ngã lên sô pha.
Cô lấy tay làm gối nằm, cả cơ thể và tâm lý đều vô cùng mệt mỏi.
“Chờ tôi sống sót rồi nói sau, tên cẩu tặc kia thật khó đối phó.
Tôi mới xuất hiện trước mặt anh ta ba lần, anh ta đã cảm thấy tôi có vấn đề, cũng không biết nên làm thế nào nữa.
Cậu nói xem, tôi làm nhiều việc như vậy là để cho anh ta hoài nghi mình sao ” Đàm Tôn Tuần chống cằm “Cũng không kỳ lạ lắm.
Mấy tên cấp dưới của tên cẩu tặc này đều bị cảnh sát thu thập hết rồi, mấy người nằm