Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

số báo kinh tế tài chính gần đây không?” Hơn nữa người đâm xe còn là Maybach, Từ Thanh Thanh lập tức buông tay, điệu bộ xin tha thứ cho kẻ bất tài “Được rồi, mình không có hứng thú với gã bụng bia đó đâu, vẫn nên giới thiệu cho tớ mấy tiểu thịt tươi trong giới thì hơn.” Đổng Từ cười cười, tâm trạng vui vẻ hẳn, thử nghĩ mà xem liệu một ngày nào đó cái tên con giời kia mà bị bụng bia thì...
“Cười lên có phải tốt hơn không, nhìn cậu trông không khác gì một kẻ bị hôn nhân đào mộ, làm lòng mình đau như cắt.” “Chị đây còn đang mang khẩu trang đấy.” “Cách một lớp khẩu trang cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của Từ cục cưng nhà ta ” Từ Thanh Thanh cười ha ha ôm Đổng Từ, bước nhanh vào quán bar “Đêm nay cứ giao cho mình, bảo đảm cậu không còn hơi sức đâu mà buồn.” Bạn bè Đổng Từ không nhiều lắm, người được coi là bạn thân càng hiếm hơn nữa, Từ Thanh Thanh chính là một trong số đó.
Hai người từ nhà trẻ đến tiểu học, thậm chí sau trung học đại học đều ở chung một nơi, dường như không có lúc nào tách rời.
Ngôi trường ngày xưa từng học toàn là con cán bộ ủy viên công chức, con ông cháu cha chiếm đa số.
Từ Thanh Thanh không biết xuất thân thế nào, lý lịch trong sạch, không chút tì vết.
Nhưng để có thể vào ngôi trường đó nhất định phải có nguyên nhân, mà nguyên nhân rất đơn giản, đó chính là tiền, rất rất nhiều tiền.
Hình như nhà Từ Thanh Thanh khai thác quặng, đáng tiếc sức khoẻ ốm yếu từ tấm bé, không gánh nổi cái danh con nhà giàu, thường xuyên bị bắt nạt.
Đổng Từ thì trái ngược hoàn toàn, ông ngoại cô giữ chức cao, gia thế tốt vóc người chuẩn, biết khiêu vũ biết đánh đàn, đi đến đâu cũng được tâng bốc.
‘Không có gậy không thể đánh người’, bọn họ đã từng trốn tiết, cũng từng đánh nhau, tình nghĩa sâu đậm......
Thoáng cái đã hơn hai mươi năm.
Quán bar mới của Từ Thanh Thanh khai trương, chuẩn bị vô số tiết mục hay, phòng vip lúc nào cũng ầm ĩ, làm hứng thú của đám đại gia tăng vọt.
Đổng Từ bước vào, mọi người đều vây quanh chào hỏi, không nói về phim thì cũng nói về quần áo.
“Nghe nói cậu vừa quay xong một phim điện ảnh, nói gì thì nói cũng không nên xuất hiện với cái vẻ ngủ gà ngủ gật như thế chứ?” “Cậu biết cái gì, Từ cục cưng nhà tôi chỉ đóng phim cho vui ” “Ha ha ha, mấy người coi đó, lại là đóng cho vui ” Đổng Từ làm bộ muốn đá người, người nói giỡn kia tấm tắc xin tha, còn có người hỏi “Đổng Từ, giày này cậu mua ở đâu mà đẹp vậy?” Trên chân Đổng Từ là đôi giày đế cạn chất nhung, màu đen rực rỡ lung linh, đối lập hoàn toàn với màu da trắng nõn, mũi chân như ngọc.
Mọi người đều tò mò, dồn dập hỏi thăm.
Lúc nãy Đổng Từ đang vội nên không để ý kĩ “Hình như là Jimmy Choo 1 .” Có người mắt sắc nói “Thu đông năm nay không có mẫu này, cũng không phải mẫu cũ, chẳng lẽ giày cậu được đặt riêng?” Đổng Từ “Hả” một tiếng “Dạo gần đây mình rất bận, làm gì có thời gian.” “Ai chẳng biết cậu rất quý chân mình?” Người bạn kia không tin, sau đó liên hợp với mấy cô gái khác trấn áp Đổng Từ, khiến cô cười đến ngã xuống sofa, chân giơ lên theo quán tính.
Không gian trang ngập tiếng cười, chứng minh suy đoán của mình là đúng “Cậu xem cậu đó, rõ ràng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡