⬅ Trước Tiếp ➡

máy, cô mang khẩu trang và mắt kính, không muốn bị chú ý.
Tuy cô không phải nhân vật tiếng tăm gì, thêm một người không nhiều, thiếu một người không ít, nhưng Bùi Tứ Trăn cứ cố tình dùng đôi mắt đen ngoáy ấy nhìn cô chằm chằm.
Đổng Từ không muốn gây sự, cũng rất sợ phiền toái.
Lúc cô ngồi xuống xe, bác Trương liếc qua kính chiếu hậu nhìn cô mấy lần, vẻ mặt thắc mắc không biết bộ đồ mới cô đang mặc từ đâu mà ra.
Chỉ là không mở miệng hỏi thôi.
Đổng Từ dời mắt, bâng quơ nói “Tác phong làm việc của thư ký chủ tịch Lê rất nhanh nhẹn, trong trường hợp thế này mà vẫn có thời gian chuẩn bị đồ.” Bác Trương vừa nghe đã hiểu, cười nói “Dù sao cũng là chuyện cấp bách.
Thiếu phu nhân mặc bộ này rất hợp.” Đổng Từ đỡ đầu, thật sự rất mệt mỏi, một tiếng “Ừ” cho có.
Biết Đổng Từ không thích nói nhiều nhưng bác Trương vẫn khó nén tò mò “Nghe nói chủ tịch Lê nhận thiếu phu nhân làm con gái nuôi?” Mới hơn nửa tối mà tin tức đã bay đầy.
Bí thư trợ lý tài xế là những tay bát quái đáng gờm, xã hội thượng lưu quả là mảnh đất màu mỡ để hóng chuyện thiên hạ.
Thấy Đổng Từ không phủ nhận, bác Trương có vẻ ngạc nhiên “Thật sao?
Nhưng chưa từng nghe nói chủ tịch Lê nhận con gái nuôi, xem ra bà ấy rất thích thiếu phu nhân.” Đổng Từ ra vẻ không quan tâm hỏi “Bộ trước giờ chủ tịch Lê không nhận ai làm con gái nuôi à?” Bác Trương vui vẻ “Đương nhiên là không, nếu chủ tịch Lê chịu nhận, mấy quản lý trong viện nhân ái đó dại gì mà không nhét con mình vào?” Ngược lại, bọn họ mà không làm vậy mới là chuyện lạ khó tin.
Đổng Từ cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc bích trên tay, híp mắt lại, chút vụn sáng sượt qua mắt cô.
Tối nay, Đổng Từ đến dự buổi khai trương quán Bar của bạn thân.
Nơi này từ lâu vốn đã là khu ăn chơi xoa hoa có tiếng, nhưng khi chiếc Rolls Royce Phantom trắng chạy vào vẫn thu hút sự chú ý của người qua đường.
Đương nhiên, vẻ ngoài chiếc xe này không phải là thứ đáng để tâm nhất, mà là đuôi xe gần như bẹp dí kia, nhìn thôi đã đủ đau lòng.
Từ Thanh Thanh vừa ra tiếp đón thì thấy chiếc xe đáng thương kia được một số người qua đường chụp ảnh lưu niệm.
Từ Thanh Thanh là bà chủ ở đây, tướng mạo vốn trẻ trung ấy vậy mà lại mặc áo khoác phi công phối với quần thể thao, đang mùa đông còn mang dép lào.
Tới gần mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô trừng mắt “Tên ngốc nào đâm bẹp xe cậu vậy?
Cú đâm tàn nhẫn như vậy, có cố tình không đó?” Đổng Từ ngáp một cái “Không sao cả, nhà mình còn nhiều, đủ để anh ta đâm cả đời.” Từ Thanh Thanh chớp mắt “Hoá ra là người quen cũ, ai vậy?” “Người không quen biết.” Đổng Từ lười trả lời, cô biết ở đây đông người nên lúc xuống xe đã chuẩn bị trước, ngay cả cổ áo cũng kéo lên cao.
Không ngờ một chiếc xe tàn tạ lại khiến người ta tò mò hơn cả xe mới.
Đổng Từ xoay người nói với bác Trương “Không cần chờ tôi, bác về trước đi, lát nữa tôi nhờ bạn đưa về.” “Được rồi.” Bác Trương vừa lái xe đi, Từ Thanh Thanh liền chạy lại câu vai Đổng Từ, cười hì hì nói “Cạnh cậu có người lạ nào mà tớ không quen?
Sao không nói với mình một tiếng?” Đổng Từ bị bạn tốt bám dai như đĩa, thuận miệng nói “Cậu có xem


⬅ Trước Tiếp ➡