⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

đang rảnh mà còn gạt tụi mình, người bạn này không đáng tin ” Đổng Từ ngây ra một lúc, nhìn thoáng qua đế giày, ngoại trừ logo ra còn có một chuỗi các con số.
Bất quá mọi người cũng không làm khó Đổng Từ, phạt cô chơi trò chơi.
Đa số đám người tới đây đều là phú nhị đại, ngoài ra còn có một số làm người mẫu và diễn viên tự do.
Trong đó có một nam người mẫu trông rất khá, mái tóc mềm mại, dáng người cao gầy, mặc áo khoác da cừu, chân lại dài, đôi mắt rất đặc biệt.
Đổng Từ không thể không nhìn tới nhìn lui mấy lần.
Từ Thanh Thanh chẳng mấy khi thấy cô có hứng thú, vì thế cũng nhiều chuyện, thò lại gần hỏi “Thì ra cậu thích người trông thế này?” Đổng Từ tẻ nhạt nói “Hơi quen.” Thật ra nếu nhìn kĩ cũng không giống lắm.
Đôi mắt có khí chất cổ điển, nhưng dù sao cũng là vẻ bề ngoài, đơn giản chỉ cần gen gia đình tốt, sau này tự thân tu dưỡng thêm.
Mà cố tình người này lại cho cô cảm giác thân thiết không giống với loại khí chất thường thấy.
Giống như cùng một loại áo, nhưng giữa người bình thường và người mẫu lại khác nhau hoàn toàn, sang là sang, muốn bắt chước cũng không thể giống hoàn toàn.
Từ Thanh Thanh cười híp mắt, nhỏ giọng nói “Càng nhìn càng quen sao?
Cậu là người thông minh, nếu thích...
chỉ cần một câu thôi.” Đổng Từ hồi mắt “Không có hứng thú.” “Aizz, nói chuyện đàng hoàng.” Từ Thanh Thanh đẩy cô, “Chẳng lẽ cứ làm diễn viên mãi?
Thanh xuân tươi đẹp biết bao, cậu không thấy mình hy sinh quá lớn à?” Đổng Từ lười biếng nói “Mình không muốn gặp rắc rối, công sức nhẫn nhịn hơn nửa năm trời vẫn còn ít chán.” “Thiệt là, nhà họ Cố chẳng phải loại tốt lành gì, liệu cậu còn kiên trì được bao lâu?” “Sức khỏe của ông cụ bây giờ chắc chỉ chịu được vài năm nữa.” “Hứ, một hai năm cũng là mấy năm, bảy tám năm cũng là mấy năm, lỡ như ông cụ Cố vẫn sống khỏe thì cậu khác gì hao phí hơn nửa đời người ” “Cậu thấy chuyện đó sẽ xảy ra sao?” “Hơn nữa cha cậu thật chẳng ra gì, đôi khi mình còn nghĩ ông ta vốn không phải cha ruột của cậụ” “Vẫn là cậu ‘độc’.” “Vậy được, vậy mình nguyền rủa con trai của ông ta không có lỗ đít ” Từ Thanh Thanh mắng xong, Đổng Từ không thèm nhìn, chỉ sửa đúng “Ông ta không sinh được, cậu nên chúc ông ta được lên chức ba ba thêm mấy lần nữa mới đúng.” “Vẫn là cậu ‘độc’ ” Từ Thanh Thanh cười ha ha, lăn lộn trên người Đổng Từ.
Hình như người đàn ông kia cũng phát hiện Đổng Từ nhìn mình mấy lần, đợi thời cơ thích hợp, lúc cạnh Đổng Từ không có ai liền bước tới.
Sắc mặt Đổng Từ ửng đỏ, mắt hạnh nhìn xuống tựa như say, nhưng kỳ thật lại không say chút nào.
Tửu lượng cô rất tốt, chỉ là đột nhiên bị gãi đúng chỗ ngứa, một loại khí chất trêu hoa ghẹo nguyệt tản ra trong vô hình.
Ánh mắt người đàn ông nhìn Đổng Từ sáng quắc “Đổng tiền bối, có thể kết bạn không?” Đổng Từ đã thấy nhiều trường hợp như vậy, chỉ nói một câu “Điện thoại hết pin, lần sau đi” nói đuổi liền đuổi, đều là người thông minh, không cần nói thẳng.
“Lắm khi thấy cậu chú ý đến người khác, sao không tìm hiểụ” Từ Thanh Thanh thấy người nọ lưu luyến bước đi, cảm thấy thật đáng tiếc “Cậu quá cẩn thận, chuyện kết hôn cũng không công bố, paparazzi hoành hành ở Hương Giang cũng không moi được chút tin


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡