⬅ Trước Tiếp ➡

Khương Diệp cảm thấy khả năng mình đã say không nhẹ, cô thoáng khát vọng Bùi Chinh lại có thể làm gì đó với mình.
Trả thù Ngụy Thành Huy cũng tốt, say rượu loạn tính cũng thế, lúc này cơ thể xúc động cùng dục vọng quấy phá không phải là giả, cô không bài xích khi Bùi Chinh chạm vào mình.
Khương Diệp đem gương mặt nóng bỏng dán vào ngực anh, gật gật đầu nói “Rất kích thích.” Cô luôn thẳng thắn thành khẩn trắng ra, mặt nạ treo lên gương mặt thanh tú lạnh lùng, cả người vừa thuần lại dục.
Bùi Chinh không động nữa, muốn rút tay về, lại nghĩ đến Khương Diệp đã nói câu kia.
‘ Anh sợ cái gì.
‘ Anh rất muốn biết trong lòng Khương Diệp đang suy nghĩ điều gì, thỏa hiệp đối với hiện trạng, hay chỉ muốn kiếm tìm một chút kích thích trong cuộc sống nhạt nhẽo không thú vị, anh không rõ lắm.
Anh chỉ biết, nếu lại ôm như vậy đi xuống, Khương Diệp sẽ phát hiện ra.
Anh cứng.
Khương Diệp dựa vào ngực anh ngủ rồi.
Bùi Chinh rút tay mình về, nhìn chằm chằm gương mặt cô, nói về ngũ quan hay diện mạo, Khương Diệp cũng không xinh đẹp hơn Lộ Du Hi, nhưng khí chất độc đáo, thanh thanh lành lạnh, giống như sương trắng mùa thu, lạnh nhưng không thấm, có cách hành xử đẹp khác người.
Lộ Du Hi hỏi anh có muốn chơi trò đổi vợ không, Bùi Chinh chỉ hỏi một câu “Vợ cậu ta đồng ý không?” Sau đó, Lộ Du Hi nói cho anh, Khương Diệp đồng ý.
Trong đầu Bùi Chinh hiện ra khung cảnh cô gái ngồi xổm cạnh bồn hoa cho lũ mèo hoang ăn, mỗi tuần ba buổi tối lúc đi làm về cô sẽ bón cho chúng, không giống như những người khác, vừa cho nó ăn vừa vuốt ve, cô chỉ lặp đi lặp lại một động tác, cũng không thân cận sờ đầu con mèo đang dụi vào mũi giày mình.
Mỗi tối thứ tư Bùi Chinh đều phải ở lại kiểm kê, lần nào cũng gặp được cô đang bón cho mèo.
Gió mặc gió, mưa mặc mưa.
Sự thật anh đã cho là hai người họ giao thoa chỉ giới hạn ở mức độ như vậy, nhưng không nghĩ đến có một ngày, cô sẽ dựa vào ngực anh, tùy ý để anh ôm, âm thanh mang theo men say mềm mại nói với anh “Rất kích thích.“ Bùi Chinh thở phào một hơi, anh trở mình, đưa tay kéo quần sịp xuống, giải phóng vật cứng trướng đau ra ngoài.
Anh quay đầu đưa mắt nhìn Khương Diệp, cô là cô gái có tâm lý phòng bị và tính cảnh giác rất mạnh, chẳng sợ anh đem chuyện của mình thẳng thắn nói ra, mà cô cũng không mở miệng nói về đời tư của mình một câu, cô bảo vệ bản thân vừa cẩn thận lại hoàn mỹ, uống say cũng đúng mực không rối loạn.
Có lẽ đã chắc chắn anh sẽ không làm gì đó với mình, thân thể trần trụi mịn màng gắt gao dán sát gần anh, còn ngủ đến bình yên điềm tĩnh.
Bùi Chinh duỗi tay ra tắt đèn, quay lưng lại, chậm rãi nhắm mắt.
Chất cồn quấy phá, anh khó có được một giấc mộng xuân, cô gái hé miệng chứa đựng dương vật anh ra sức cắn nuốt, sướng đến mức không thể ức chế, bàn tay ấn gáy hất hông đưa đẩy thật mạnh vào sâu bên trong họng, dương vật thô to, cắm đến mức cô gái khóc lóc kêu ô ô, nghe thấy vậy tính dục càng nặng nề hơn, anh như điên rồi đẩy hông cắm đưa, lúc gầm nhẹ bắn tinh, tay nắm mái tóc dài nhấc đầu cô gái lên, thấy đôi mắt đỏ bừng, đầu mũi cũng phiếm hồng, khóe miệng chảy ra dòng tinh


⬅ Trước Tiếp ➡