Chương 12
ngực, cảm giác say xâm chiếm làm cho gương mặt hồng hào xinh đẹp, đôi mắt ngày thường lãnh đạm giờ này dính một mảnh đỏ, giống như vừa khóc, chóp mũi cũng phiếm hồng, miệng nhỏ hô hấp khe khẽ, hơi thở ấm áp, từng chút từng chút phảng phất lướt qua cần cổ anh.
Bùi Chinh có chút ngoài ý muốn, mình đối với gương mặt này của Khương Diệp lại nổi lên phản ứng.
Không biết do cồn có tác dụng, hay duyên cớ là lâu lắm rồi không làm tình.
“Tôi giúp em cởi quần áo.” Anh đặt người ngồi trước bồn rửa tay, làm cô tựa vào ngực mình, cởi áo len ướt đẫm cùng quần dài, một tay cởi bỏ khóa áo lót, sau đó dùng khăn tắm rộng bao lại cơ thể cô, một bàn tay với vào bên trong, cởi quần áo lót ra.
Khương Diệp trước sau thành thật dựa vào ngực anh, màu xám nhạt của khăn lông làm làn da cô càng thêm trắng nõn, Bùi Chinh bế ngang người lên đưa vào phòng dành cho khách, dùng chăn đắp lên, cầm lấy điều khiển điều hòa ấn độ ấm thích hợp.
Trước khi đi, anh rót một cốc nước đặt ở đầu giường, thấp giọng nói về phía Khương Diệp “Ở đây có nước.” Khương Diệp hàm hồ “Ừm” một tiếng, cô hơi hé mắt ra, hỏi anh “Anh không ngủ ở đây à?” “Đêm nay chúng ta đã uống rượụ” Bùi Chinh nhìn mặt cô, bỗng nhiên nói một câu “Khương Diệp, sau này em sẽ gặp được một người đàn ông tốt hơn.” Cho nên, trò chơi đổi vợ gì đó, không cần phải chơi.
“Anh sẽ ly hôn chứ?” Khương Diệp hỏi.
“Không.” “Tôi cũng không.” Khương Diệp cười thật nhẹ “Đàn ông tốt, tôi gặp không đến, cũng không nghĩ gặp được.” Mẹ Đinh Liên của cô đã sớm ăn mệt từ đàn ông, làm sao cô lại có thể mắc mưu bị lừa, trên đời này làm gì có đàn ông nào tốt, chẳng qua chỉ khoe ra mấy lời si tình dễ nghe mà thôi, trong hiện thực Nhị Thập Tứ Hiếu đàn ông tốt đã sớm tuyệt chủng.
Bùi Chinh đi ra ngoài, Khương Diệp cho rằng anh sẽ không trở lại, không nghĩ đến anh chỉ ra ngoài tắm rửa, rất nhanh quay về, xốc chăn lên, nằm xuống.
Khương Diệp nhích gần vào bên trong, nghiêng người nhìn anh.
“Làm sao vậy?” Bùi Chinh nghiêng đầu nhìn cô.
“Như vậy sẽ thật kích thích phải không?” Cô hỏi chính là trò chơi đổi vợ.
Âm thanh mang theo men say giống tò mò, lại như đang hoài nghi, dường như người vừa nằm xuống bên người là Bùi Chinh chẳng qua chỉ là một khối đầu gỗ, với cô mà nói, chẳng có chút ảnh hưởng nào.
Bùi Chinh bỗng dưng duỗi tay, năm ngón tay mở ra khăn lông, giữ vòng eo nhỏ của cô, dùng lực ôm người vào trong ngực, cả người trơn bóng chống vào anh, vú thịt no đủ dán sát vào vân da trên ngực, tiếng tim đập trầm ổn chấn động của đàn ông làm đầu quả tim cô phát run, trong đầu như có một sợi dây đàn căng cứng, bị đầu ngón tay cứng rắn lướt qua, màng tai nổi lên ong ong.
Bùi Chinh cúi đầu nhìn cô hỏi “Bây giờ thì sao?” Cơ thể anh rất nóng, làn da dán sát làn da, giống một chậu than nướng chín cô.
Khương Diệp không có cách nào hình dung được cảm nhận lúc này, mạch máu dưới da càng thêm khô nóng, dây thần kinh trên đầu phân bố ra một sự phấn khởi khó tả, có lẽ là do dopamine tác quái, toàn thân Bùi Chinh ở trước mặt đều tràn ngập mị lực.
Cánh tay anh, tiếng tim đập, cơ bắp, hầu kết, bao gồm cả âm thanh khi anh nói chuyện, đều ngập tràn mê hoặc.