⬅ Trước Tiếp ➡

dịch trắng ngà.
Là Khương Diệp.
Bùi Chinh bỗng nhiên bừng tỉnh, quần sịp dấp dính một mảnh.
Anh xoa mặt, lúc chuẩn bị xuống giường, phát hiện Khương Diệp ôn eo anh từ phía sau, xoay người đưa mắt nhìn, Khương Diệp ngủ rất say, khuôn mặt kề sát lưng anh, cánh tay mảnh khảnh đặt lên bụng, móng tay mượt mà màu hồng phấn, ngón tay trắng nõn tinh tế.
Bùi Chinh nhẹ nhàng lấy tay cô ra, xoay người bước xuống giường, sau khi vào toilet, anh cởi quần ném vào thùng rác, mở vòi hoa sen ra đứng vào, một tay chống lên tường sứ, đưa đầu vào dưới dòng nước, nhắm mắt súc rửa.
Khương Diệp ngủ cho đến lúc đồng hồ báo thức réo vang mới mở mắt ra, cô đưa tay cầm lấy di động nhìn, đã bảy giờ sáng, tối qua uống xong rượu ngủ thật sự rất say, cũng không nằm mơ một lần, nằm trên giường hòa hoãn một lát sau đó mới nâng chăn lên rời giường, cơ thể dưới tấm chăn trơn bóng, không có một mảnh quần áo.
Cô nhớ đến tối qua Bùi Chinh ôm mình trước bồn rửa tay, cởi từng món quần áo trên người mình ra, quay đầu tìm tấm khăn lông trên giường, lại thấy ghế bên cạnh giường đã đặt bộ quần áo ướt đẫm tối qua.
Đã được giặt là sạch sẽ, mở túi chống bụi ra còn ngửi thấy hương thơm nước giặt của tiệm giặt là.
Bùi Chinh đang trong phòng bếp làm bữa sáng, Khương Diệp rửa mặt xong đi đến trước mặt anh nói một tiếng cảm ơn.
“Đừng khách sáo.” Bùi Chinh đặt miếng bánh mì lên chiếc đĩa trắng sạch sẽ, cầm ly sữa bò đưa đến trước mặt cô.
Sữa bò giải rượụ Khương Diệp không thích uống sữa bò, cô ăn hai miếng bánh mì, nhìn thời gian, lấy khăn giấy lau lau tay muốn đi, Bùi Chinh gõ gõ cái bàn, bảo cô chờ một chút, lại lấy cho cô một ly nước mật ong.
Ngay cả Ngụy Thành Huy đến bây giờ cũng không biết cô không uống sữa bò, nhưng Bùi Chinh đã phát hiện ra.
Người đàn ông luôn chú trọng chi tiết lại thêm một điểm, mặc kệ là bộ quần áo đã được giặt sạch sẽ đặt trên ghế, hay là một ly nước mật ong, đều cũng đủ làm Bùi Chinh ở trong lòng cô tăng thêm hảo cảm.
Bùi Chinh cho rằng cô không thích nước mật ong, nhướng mày nhìn cô “Đổi cho em thứ khác?” Khương Diệp nhận lấy ly nước mật ong uống hết sạch “Cảm ơn, cái này có thể.” Nước mật ong ngọt ngào tiến vào yết hầu, cả người cô đều cảm thấy thoải mái hơn.
“Tôi đưa em đi.” Lúc anh cầm chìa khóa xe cũng là lúc lấy áo khoác của cô xuống, trong tay Khương Diệp còn cầm di động, đang muốn đặt lên trên tủ giày để mặc áo, đã thấy Bùi Chinh mở áo khoác ra, mặc vào cho cô.
Khương Diệp cắm tay vào túi áo khoác, ngửi hương vị kem cạo râu mát lạnh trên người đàn ông, đầu ngón tay gãi gãi lòng bàn tay “Tôi không phải Lộ Du Hi, anh không cần phải chiếu cố tôi như vậy.
” “Tôi không vì cô ấy làm chuyện này.” Bùi Chinh đã thay giày xong, lại cầm giày của cô đặt trên mặt đất “Càng sẽ không coi em thành cô ấy.” Động tác nhấc chân của Khương Diệp bỗng nhiên dừng lại “Vì sao vậy……?” “Không phải em nói tôi là một linh hồn cô độc sao?” Bùi Chinh nhếch khóe môi lên, tươi cười đạm mạc, đoạn mày hung hung dữ dữ hiện ra vài phần dịu dàng “Tôi đang tìm một linh hồn cô độc khác.” Trái tim Khương Diệp hẫng một giây ngắn ngủi.
Từ Chiếu Cố này có nghĩa là Quan tâm đặc biệt hoặc


⬅ Trước Tiếp ➡