Chương 11
Bùi Chinh cảm thấy cô bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, nên dạy dỗ một phen.
Lộ Du Hi bị nhục nhã khóc cả một đêm, sau đó bỏ nhà đi, tất cả mọi người không tìm thấy người đâu, chỉ có Bùi Chinh nhận được một tin nhắn bằng giọng nói, chỉ cần anh đồng ý cùng cô ta kết giao, cô ta sẽ trở về.
Lúc đó Bùi Chinh nghĩ thầm, chỉ là một cô gái nhỏ, làm sao hiểu tình yêu là gì, trấn an người trước đã, nên đồng ý.
Nhưng không nghĩ đến, Lộ Du Hi đã xác định với anh, sống chết đều phải gả cho anh.
“Mẹ tôi rất thích Lộ Du Hi.” Bùi Chinh ngồi trên thảm, một chân khác cong lên, ngửa đầu chống lên sô pha, ánh đèn ân ẩn chiếu vào hàm dưới sắc bén của anh, khi nói chuyện hầu kết hoạt động lăn lộn trên dưới, dây thanh quản được men rượu thấm qua, dấp dính khàn khàn “Tâm nguyện của bà là tôi sẽ kết hôn với Lộ Du Hi.” Cho nên, anh làm theo.
Khương Diệp cầm lấy ly rượu nhẹ nhàng chạm chạm cùng anh.
“Thật ngốc.” Cô nhẹ giọng nói.
Bùi Chinh cũng không cảm thấy mình ngốc, mỗi người đều có sự lựa chọn của riêng mình mà thôi, anh chọn vì đạo hiếu, thành toàn cho tình yêu của Lộ Du Hi, ngẫm cũng chẳng có sai lầm gì lớn lao.
Uống rượu đến lúc đã đủ, chuyện xưa cũng nói xong, nên tắm rửa rồi đi ngủ, Bùi Chinh nhéo nhéo giữa mày, quay đầu nhìn về phía Khương Diệp.
Cô mặc một chiếc láo len mỏng màu trắng, uống rượu xong làm hai má một mảnh hồng hào, bờ môi bị rượu thấm vào đỏ bừng xinh đẹp, một tay cô chống mặt, tựa vào trên sô pha, đôi mắt mang theo men say nhìn anh.
“Em say rồi.” Anh vẫn ở tư thế ngửa ra sau, nghiêng đầu sang nhìn vào mắt cô, thanh quản sàn sạt “Em đang nhìn gì?” Mắt cô nửa nhắm nửa mở, âm thanh mang theo men say “Đang nhìn một linh hồn cô độc.” Bùi Chinh bật cười, bạn bè bên cạnh nhiều như vậy, Khương Diệp là người đầu tiên nói anh là một người cô độc.
Ngày thường Khương Diệp rất ít khi uống rượu, hôm nay uống hơi nhiều một chút, không có sức bò dậy từ sô pha.
Bùi Chinh đi đến sờ thử trán cô, hỏi có khó chịu không.
Cô vừa gật đầu lại lắc đầu, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, nhìn gương mặt như gần như xa của anh, giọng nói dính rượu của người đàn ông như sương mù mênh mông, mang theo khuynh hướng cảm xúc sàn sạt, giống như chiếc lông chim quét qua màng tai, nổi lên cơn ngứa ngáy khác thường.
Lần nữa mở mắt ra, người đã bị Bùi Chinh ôm lên, đặt cô vào bồn tắm, bên trong nước ấm thích hợp, anh nói “Em uống rượu, ngâm một chút là được rồi.” Anh cũng không có ý định cởi quần áo giúp cô, đứng dậy đi ra ngoài.
Khương Diệp kéo kéo chiếc áo len trên người, bị hút nước nên dày nặng khó khăn, cô không cởi ra được, chỉ đơn giản tựa vào thành bồn tắm nhắm mắt nghỉ ngơi, Bùi Chinh lần nữa đi vào trên tay cầm khăn tắm rộng, nhìn thấy hình như cô đã ngủ, vớt người từ bồn tắm lên.
Anh chỉ dùng một tay nâng người lên, cánh tay rất có lực, xương cốt cứng rắn làm Khương Diệp bị cộm đến nhíu mày, cô dựa vào cổ người đàn ông, môi không cẩn thận lướt qua làn da sau gáy anh, động tác của Bùi Chinh cứng đờ, cúi đầu nhìn cô, cô cũng ngửa đầu híp mắt nhìn anh.
Mái tóc dài đen nhánh sớm đã toán loạn ở sau đầu, có một sợi rũ trước