Chương 4
đâu ra tiền mà đưa cậu ta đi bệnh viện?” Trình Đại Thụ hỏi.
Vãn Phong đem tầm mắt hướng vào trong phòng mình nơi anh đang ở nói “Chờ anh ta tốt lên, chắc là có tiền a.” Mẹ cô là Vương Hoa Như hỏi, “Lỡ như cậu ta không tốt lên thì sao?” “...” Vãn Phong ngoan ngoãn mà ngậm cái miệng lại.
Cơm nước xong, cô đi rửa chén chùi nồi, còn đem chân em trai rửa, cho cậu tắm rửa sạch sẽ rồi đưa đến trên giường, quay đầu nhìn lại, hoảng sợ, “Mẹ ” “Làm sao vậy?
Làm sao vậy?” Vương Hoa Như chạy xông tới.
Vãn Phong chỉ vào chàng trai nằm ở trên giường nói “Anh ta đái dầm ” “Ai nha, thật đúng là người ngốc ” Vương Hoa Như tức giận muốn chết, quay đầu cú đầu Trình Đại Thụ nói, “Ngày mai ông nhanh chóng đem cậu ta đưa lên núi đi, ai nhặt được thì nhặt.” Trình Đại Thụ đi tới, mặt lộ vẻ do dự, “Lỡ như qua mấy ngày, người nhà cậu ta tìm tới thì sao?” Vương Hoa Như cũng lâm vào trầm mặt.
Hai người liếc nhau, lại nhìn về phía Vãn Phong.
Vãn Phong đã cầm thao nước cùng khăn lông lại đây, giúp anh thay quần áo, giống như giúp em trai tắm rửa, động tác cực kỳ tự nhiên cởi quần anh xuống.
“Coi như là chiếu cố thêm một cậu em trai đi” Vương Hoa Như hướng Vãn Phong nói, “Vãn Phong, con vất vả một chút, chờ về sau ba mẹ kiếm thêm một chút tiền, ba mẹ sẽ đưa con đi học đại học.” Vãn Phong mặt mày không có biểu tình gì, “Không cần đâu, ba mẹ để cho Trình Vũ đi học là được rồi, con không muốn học đại học.” Vương Hoa Như trong lòng chua xót, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, “Con ngốc quá đi, em trai có phần, con cũng có phần của con, ngày mai ba mẹ đi lên núi sớm một chút, các con cũng đi ngủ sớm một chút, còn cậu ngốc kia...
Cứ tạm thời giao cho con.” Cửa đóng lại.
Vãn Phong nhìn vào mắt anh chàng ngốc này, hướng anh ta thở dài, “Nhà của chúng tôi thực sự rất nghèo, anh có khả năng ăn không đủ no mặc không đủ ấm, không biết chừng nào thì anh có thể trở nên tốt lên, dù sao thì liền như vậy trước đi.” Quần áo của anh bị cởi hết, Vãn Phong lúc này mới phát hiện, anh có dáng người đặc biệt tốt, có cơ bụng săn chắc rõ ràng, hơn nữa...
Nơi đó, cùng với em trai lớn lên không hề giống nhaụ Cô không khống chế nổi mà nhìn chằm chằm nơi đó mà không biết mình đã nhìn một hồi lâụ So với em trai nơi đó của anh lớn hơn nhiều, còn có rất nhiều lông a.
Cô dùng khăn lông lau cho anh, lậ tức thấy địa phương kia đột nhiên trở nên lớn lên.
Vãn Phong hoảng sợ rồi, há miệng liền muốn kêu mẹ lại đây, bỗng nhiên trong tiềm thức cảm thấy địa phương kia thực xấu hổ cũng thực là bí ẩn, không nên làm cho mẹ thấy, vì thế lại nhắm mắt không dám mở miệng.
Anh bị cô lau chà đến có điểm khó chịu, vặn vẹo, hướng Vãn Phong gọi, “...
Mẹ ơi, khó chịụ” Vãn Phong bó tay mà nhìn anh, “Gọi chị ” Anh ủy khuất muốn khóc mà nhìn cô, “...
Chị ơi.” Vãn Phong lau mình cho anh sạch sẽ, tìm quần áo của ba mình cho anh mặc vào, vóc dáng anh quá cao, quần dài bị anh mặc thành quần lửng, áo thun mặc trên người anh đều ngắn đến nổi lộ ra cơ bụng sáu múi săn chắc.
Nhìn có chút chẳng ra cái gì cả.
Nhưng mà Vãn Phong cảm thấy, anh giống như là