Chương 5
người mẫu mặc lên cái gì cũng sẽ đẹp, trên người anh luôn mang một loại khí chất khắc vào xương cốt của một người con nhà quyền quý.
Chắc là, sinh ra liền có loại khí chất của người giàu đi.
Cô đem điệm chăn trên giường đều thay đổi, đem cái giường bị anh làm ướt lau sạch sẽ, sau đó mới ôm chăn ướt đặt ở trên ghế, để chuẩn bị cho ngày mai buổi sáng lấy đi giặt.
Trong nhà chăn còn dư một bộ, Vãn Phong lo lắng anh lại đái dầm, nhịn không được đi đến trước mặt anh, kiên nhẫn mà nói, “Không thể đái dầm, nếu là muốn đi tiểu, liền nói với chị gái.” Anh không nói một lời nào, lôi kéo tay áo của Vãn Phong, lo lắng cô sẽ rời khỏi.
“Có nghe lời chị gái nói không?” Vãn Phong chỉ chỉ cái quần anh, “Nơi đó...
Khó chịu thì gọi chị gái.” Anh ngoan ngoãn gật đầu, “Khó chịụ” Vãn Phong hồ nghi mà nhìn chằm chằm anh, “Không phải mới vừa đi vệ sinh xong sao?” Anh đột nhiên cởi quần, cự vật giữa chân đột nhiên nhảy đánh ra tới.
Vãn Phong “...” Mẫu chuyện nhỏ Vãn Phong Chậc, cũng lớn quá đi Đại Sơn Nhỏ thì em sẽ không thích nó nữa.
Vãn Phong ???
“Là… muốn đi vệ sinh, gọi chị gái, cái này…” Vãn Phong quả thực vô lực chống đỡ, đem quần anh mặc vào luôn mãi nhắc nhở, “Không được cởi quần ” Cuối cùng, cô bổ sung thêm một câu, “Là khi nào muốn đi vệ sinh mới có thể cởi quần ” Anh chàng ủy khuất mà nhìn cô.
Cặp mắt đào hoa kia long lanh ánh sáng tựa như là những mảnh kim cương vụn lấp la lấp lánh, chớp cũng không chớp mà nhìn chằm chằm Vãn Phong, làm người ta hận không thể đem tâm móc ra dâng lên cho anh.
Vãn Phong thật sự khó có thể tưởng tượng được anh chàng đẹp như thế này sao lại bị người ta ném lên trên núi.
“Anh chắc không phải là đột nhiên biến thành người ngốc, sau đó bị ba mẹ anh vứt bỏ đi?” Vãn Phong bỗng nhiên nghĩ như vậy, nhịn không được có điểm đau lòng, cô duỗi tay sờ sờ mặt anh, “Vậy anh quá đáng thương, về sau tôi sẽ chăm sóc anh giống như chăm sóc cho em trai tôi, tôi bảo đảm sẽ tận lực chiếu cố anh.” Anh chàng đem mặt mình hướng vào lòng bàn tay cô nhích lại gần.
Vãn Phong cười, “Anh thích như vậy?” Cô lại duỗi tay ra một cái tay khác đặt ở bên mặt kia của anh, nhìn anh trong ánh mắt cô mang theo ý cười, “Không biết tên anh là gì, anh là từ trên núi tới, về sau gọi anh là Đại Sơn được không?
“Đại, Sơn.” Vãn Phong thì thầm lại thầm thì, “Vậy sau này tôi sẽ gọi anh là Đại Sơn.” Anh chàng gật gật đầu, ngoan ngoãn mà lặp lại, “Đại, Sơn.” “Đúng vậy, thật thông minh.” Vãn Phong sờ sờ mặt anh, “Đại Sơn thật ngoan.” “Chị, anh ta cũng gọi chị là chị, em gọi anh ta là cái gì a?” Trình Vũ nằm ở trên giường, hai con mắt quay tròn mà chuyển, “Anh ta có phải hay không muốn gọi em là anh trai?” “Gọi em là anh trai?
Thằng nhóc thối.” Vãn Phong đi qua bên kia đánh mông Trình Vũ, “Mau đi ngủ nhanh.” Cô đem giường đệm sắp xếp tốt, đỡ anh nằm xuống, “Ngoan ngoãn ngủ đi, muốn đi vệ sinh liền gọi chị gái, kêu chị gái biết không?” Cô đem đèn tắt, sau đó bò đến bên giường em trai Trình Vũ, chuẩn bị đi ngủ.
Đại Sơn lại đột nhiên đứng lên, đi theo cô tới giường của Trình Vũ, bò đến phía sau Vãn Phong.
“Không, anh qua bên kia ngủ.”