⬅ Trước Tiếp ➡

bởi vì...
mặt trên còn dát vàng a.
Bên trong tây trang có một kiện màu sắc và hoa văn của áo sơ mi, áo sơ mi tính chất tương đối mềm mại, Vãn Phong lấy tay sờ sờ, cảm giác so với áo ngủ của chính mình đều là tơ lụa mặc vào siêu thoải mái.
Quả nhiên là người giàụ Ánh mắt cô nàng lại đảo khắp khuôn mặt anh.
Tuy rằng cặp mắt đã nhắm chặt, nhưng từ hình dáng liền có thể nhìn ra, người này lớn lên phi thường đẹp, lông mi dài cong vuốt, mũi cao lại còn thẳng, bờ môi của anh đã biến thành màu tím, như là bị trúng độc, nhưng hình dáng đôi môi kia vẫn không thể làm nó xấu đi.
Vãn Phong tò mò mà đánh giá anh, không rõ vì cái gì anh sẽ ngất xỉu ở trên núi, người đẹp như vậy, không nên xuất hiện ở trong TV giống như minh tinh sao?
Hơn nữa, anh ngất xỉu ở chổ kia không biết đã bao lâu, như thế nào đến bây giờ đều không có bạn bè cùng người nhà tới tìm anh?
Vãn Phong nhìn chằm chằm anh, cô lại nhìn thêm một lát nữa, bỗng nhiên liền thấy đôi môi mỏng của anh giật giật.
Ánh mắt Vãn Phong như sáng lên, hình như anh sắp tỉnh lại rồi?
Cô thò đầu lại gần, nhìn chằm chằm đôi mắt chàng trai, hai mắt anh run run rồi từ từ mở ra.
Là một đôi mắt cực kỳ mê người, mắt đào hoa, lông mi thật là dài.
Anh chớp mắt vài lần, rốt cuộc mở mắt ra.
“Anh đã tỉnh?” Vãn Phong thò đầu lại gần hỏi.
Lần đầu tiên cô được nhìn thấy một chàng trai có khuôn mặt đẹp như vậy, nhịn không được lại nhìn anh thêm vài lần nữa.
Chàng trai nghe thấy âm thanh, ánh mắt nhìn qua.
Một đôi mắt đào hoa có cảm xúc, tò mò, ủy khuất, sợ hãi, còn có chút khác thường.
Không đợi Vãn Phong thấy rõ, anh đã mở miệng, mang theo một tia sợ hãi cùng bất an, “...
Chị ơi?” Vãn Phong kinh ngạc mà trừng lớn con mắt nhìn anh, “Chị?” Anh ta vì cái gì mà muốn kêu cô là chị gái?
Cô thoạt nhìn rõ ràng nhỏ tuổi hơn anh a Anh chàng nhút nhát mà rụt rè một chút, thử thăm dò lại lần nữa liền mở miệng gọi, “...
Dì ơi?” Vãn Phong kinh ngạc mà hô to lên, “Dì?
” Anh chàng lại cúi đầu suy nghĩ một lát, ngẩng đầu nhìn Vãn Phong, “...
Mẹ ơi?” Vãn Phong hoàn toàn sợ ngây người, cô muốn ngất tại chổ.
Anh này chắc chắn là bị ngốc Mẫu truyện nhỏ Vãn Phong con trai ngoan ngoan Đại Sơn Nhặt về một người cứ nghĩ là có tiền lại biến thành một người ngốc chuyện này chưa đến nửa ngày đã truyền đi khắp toàn bộ người dân trên núi.
Lãi một lần nữa vị bác sĩ lão làng kia lại đến khám bệnh, nói trí óc của chàng trai với một đứa trẻ ba tuổi không có gì khác biệt, cũng có khả năng là không bằng một đứa con trẻ ba tuổi, muốn trị bệnh thì trị cũng không hết, cũng không biết trị như thế nào, người này bị thương ở trong đầu, trừ khi đưa đi bệnh viện lớn để người ta khám xem sao.
Ba mẹ Vãn Phong ngồi ở trên ghế trước mặt là cơm canh, dù họ có đói bụng cả nửa ngày trời thì ăn cũng không thấy ngon, hai người vừa ăn cơm vừa nhịn không được thở dài.
“Ba ơi hay là đưa anh ta đi bệnh viện.” Vãn Phong đem trứng gà lột vỏ bỏ vào trong chén của em trai, chính mình cầm chén cháo nhưng húp không bao nhiêu “ Để bác sĩ xem họ nói như thế nào.” “Chúng ta lấy


⬅ Trước Tiếp ➡