Chương 2
giữa là nhà chính, chổ ăn cơm có một cái bàn cùng mấy cái ghế dựa, trên tường dán đầy bản vẽ mẫu, hình như là mới mua đó chính là Vãn Phong tự mình vẽ, còn có Trình Vũ vẽ bừa lộn xộn.
Cha mẹ Vãn Phong ở trong phòng phía đông, phía tây Vãn Phong ở cùng với em trai là Trình Vũ.
Trong phòng phía tây tổng cộng có hai giường ngủ, ngày thường Vãn Phong ngủ trên cái giường mà chàng trai đang nằm là ba mẹ Vãn Phong nhặt được từ trên núi.
Mỗi ngày, khi trời vừa mới hửng sáng ba mẹ Vãn Phong liền lập tức đi lên núi hái nấm, sau đó họ sẽ lái xe đi vào trong thành phố bày nấm ra để bán, nhưng hôm nay trời còn chưa hửng sáng họ đã đi lên núi, nấm không bán được, còn nhặt được một chàng trai với vẻ ngoài tuấn tú.
Hai người còn tưởng rằng anh ta không còn sống, nhưng khi lại gần xem thử hơi thở vẫn còn cho nên mất cả nửa ngày trời mới đem được người trở về nhà.
Nhưng mà...
Nhìn anh chàng này giống như là người có tiền, nếu không phải thì cũng là một người thuộc gia đình giàu có.
Ba mẹ Vãn Phong rất thật thà cho nên họ có suy nghĩ rất là đơn thuần, trong nhà họ có một người con trai và một người con gái, con gái năm trước đã thi xong đại học, bởi vì trong nhà nghèo, không có tiền cho con gái đi học, dù họ chăm chỉ làm việc cũng không thể khá giả lên được, con trai thì còn nhỏ sau này tiền cưới vợ cũng không có nhiều, nếu lúc này cứu được kẻ có tiền có thể hay không ...
tri ân báo đáp cho bọn họ, cho bọn họ một chút tiền a Vì thế, ba mẹ Vãn Phong liền lao lực đem người trở về nhà.
Đáng tiếc là, vị bác sĩ trong núi nhìn nửa ngày, không đem người đánh thức thì không nói, còn chỉ vào trên cổ chàng trai có mấy cái lỗ kim nói, “Người này chắc là bị tiêm một loại thuốc gì đó rồi bị người ta đem quăng lên núi.” Nghe vậy bamẹ Vãn Phong vội vàng hỏi, “Ông có biết kia nào cậu ta mới tỉnh lại hay không?” “Khó mà nói được lắm, hai người có thể lấy xe chở cậu ta đi bệnh viện ở trong thành phố để khám xem sao.” Lão bác sĩ sờ sờ râu, “Hô hấp bình thường, tim cũng đập bình thường, xem ra cũng chính là cái thuốc kia có tác dụng, nếu không liền chờ từ từ mà xem, thời gian tới có khả năng cậu ta sẽ tỉnh lại.” Cha mẹ Vãn Phong đành phải tiễn lão bác sĩ về nhà, lại dặn dò Vãn Phong canh chừng cậu ta, sau đó bọn họ đi ra cửa đuổi một đám người thích xem náo nhiệt kia đi.
Vãn Phong nhìn chằm chằm em trai mình đang làm bài tập, lúc sau mới đứng dậy đi lại phòng của mình leo lên giường để lấy chiếc ná, chuẩn bị dụng cụ để một chút mang em trai đi ra ngoài săn chim sẻ.
Sau khi cầm ná trong tay, cô nhịn không được mà phóng tầm mắt nhìn người trên giường.
Chàng trai mặc một bộ tây trang màu xám nhạt, làm cho thân hình anh phác hoạ càng cao lớn đĩnh bạt, chân dài eo thon, nằm ở trên giường Vãn Phong 1 mét 8, chân còn dư để ra bên ngoài.
Giày da có dính chút bùn dơ, nhưng cũng không khó coi lắm xem ra cặp giày kia quá chói lọi đi.
Anh rủ tay ở hai bên sườn, lộ ra cổ tay mang một chiếc đồng hồ, ai cũng đều có thể nhìn ra được chiếc đồng hồ kia có giá trị xa xỉ,