Chương 28
Cô cũng chẳng biết trong lòng mình đang giả vờ cái gì, sau khi tránh sang một bên, dì Vương bước đến, xen vào giữa hai người họ hỏi “Hai cháu sao lại khéo thế chứ, đều đi ra ngoài sao, đi ra ngoài làm gì thế?”
Chu Kỳ nói “Ăn cơm ạ.”
Tưởng Diên cũng trả lời “Ăn cơm ạ.”
Dì Vương nói với anh “Tiểu Diên à, cháu cứ ngày nào cũng ra ngoài ăn thế không tốt chút nào, cho nên sau này nếu phải đi ăn cơm cứ trực tiếp đến nhà cô ăn đi. Cháu cứ nói với cô, chẳng phải chỉ thêm một cái bát, một đôi đũa thôi à.”
Tưởng Diên nói câu đã biết.
Dì Vương lại nói với anh “Tiểu Diên à, chính là thế này, đã ở thành phố nhiều năm thế rồi mà cháu vẫn chưa thấy vừa mắt cô gái nào sao? Bên kia mẹ cháu cứ gọi cho cô, nhờ cô giới thiệu đối tượng cho cháu đấy, nói cháu đều chẳng để người thành phố này vào mắt, bà ấy bảo giới thiệu cho cháu vài cô gái thành phố này nọ. Gần chỗ cô ấy, có quen được một nhân viên công vụ, muốn tìm một người thành thật để kết hôn, cháu có muốn đến gặp mặt con bé thử không?”
Tưởng Diên nghe nói thế thì nhìn thoáng qua Chu Kỳ, Chu Kỳ nghe được dì Vương nói mấy lời này cũng vô cùng xấu hổ mà nhìn sang Tưởng Diên. Ánh mắt không thể nói lên biểu hiện gì, nhưng lại trông vô cùng khủng bố, xem như là cảnh cáo anh, nếu anh đồng ý thì nhất định phải chết.
Tưởng Diên từ chối dì Vương “Cô, không cần đâu, gần đây cháu có thấy một người thích hợp, đến lúc đó nếu thành sẽ đưa về nhà gặp mẹ cháu, cô không cần quan tâm đâu ạ.”
Dì Vương nghe thấy lời này thì rất vui vẻ, lôi kéo anh nói “Thật sự sao? Đối phương làm gì thế? Là cô gái tốt sao? Có làm công việc đứng đắn không? Dáng người như thế nào?”
Tưởng Diên còn rất nghiêm túc trả lời “Người rất tốt, dáng người rất đẹp, eo nhỏ ngực bự.” Anh nói xong còn nhìn thoáng qua Chu Kỳ. Dì Vương không cao như anh, nên không nhìn thấy anh còn đang thì thầm khẩu hình miệng, nói thêm một câu với Chu Kỳ “Còn rất chặt nữa.”
Chu Kỳ đỏ mặt.
Dì Vương vỗ vai anh “Nhìn người không thể nhìn mấy thứ đấy được. Chủ yếu vẫn phải xem trong lòng và những việc họ làm nữa.”
Tưởng Diên “Là cô giáo.”
Dì Vương vui vẻ gật đầu “Là cô giáo à, Tiểu Kỳ cũng là cô giáo này. Tiểu Kỳ cũng không tệ nên chắc chắn cô giáo không tồi, nghề nghiệp lại ổn, vừa nhìn đã thấy là người có tâm tính lương thiện, tương lai có thể sẽ là một người mẹ tốt, dạy dỗ tốt cho con cái.”
Chu Kỳ nghe thấy cũng chẳng biết trả lời sao, những lời nói này rõ ràng là nói cô mà.
Lải nhải một hồi, thang máy cũng xuống tới nơi, xuống dưới lầu một. Dì Vương còn muốn đi theo bọn họ nói thêm điều gì nữa, nhưng cửa vừa mới mở ra đã có mấy người bạn nhảy gọi bà ấy đến quảng trường khiêu vũ.
Dì Vương nói với Tưởng Diên “Cháu nhất định phải dẫn cô ấy về nhà ăn bữa cơm đấy, để cho cô xem mặt một chút.”
Lúc này, Tưởng Diên lại nắm tay Chu Kỳ thêm lần nữa, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô vô cùng chặt, giọng có vẻ không hờn không giận, nhưng đối với phản ứng khi nãy của cô rất không hài lòng, “Em trốn cái gì? Ông đây khiến em mất mặt à, vì sao cứ thấy người đến lại trốn đi thế.”
Chu Kỳ cũng không phải ý này, giọng nói nũng nịu làm nũng nói với anh “Em không có mà, chỉ là… Em cảm thấy hơi ngượng thôi, người đó chính là cô anh đấy, hơn nữa bị bà ấy nhìn thấy chúng ta ở chung một chỗ thế này nên có chút ngượng ngùng, ngại khi phải giải thích á.”