Chương 29
Tưởng Diên nghe thế thì nở nụ cười “Em còn có thể biết ngại ngùng sao? Không mặc áo ngực, quần lót, cố ý cởi quần áo, để thân thể trần như nhộng đó đến trước mặt anh, câu dẫn anh lúc nào cũng đến cắm vào em, sao lại không thấy em ngại ngùng như thế nhỉ?”
Chu Kỳ nghe anh nói thế thì tức giận vỗ vào bả vai của anh, “Anh đừng nói nữa.”
Tưởng Diên không đùa với cô nữa, nắm lấy tay cô đến quán cơm gần đó ăn.
Chu Kỳ cũng chẳng phải loại tiểu thư này nọ, bản thân bình thường cũng rất tùy tiện, bên ngoài có cái gì cũng đều có thể ăn đại vài món. Trong gia đình thì cô không phải là người có nhiều của cải, nên không thể coi là kẻ có tiền được, bản thân bình thường cũng rất giản dị. Hai người ở bên ngoài tìm đại một tiệm lẩu rồi vào trong đó ăn.
Tưởng Diên hỏi cô có ăn lẩu không, cô nói ăn, cho nên hai người tìm một tiệm lẩu để giải quyết vấn đề ăn uống này. Tưởng Diên đi thanh toán tiền, sau khi cơm nước xong, hai người tay trong tay tản bộ trên đường.
Trước kia có lúc Chu Kỳ cũng hay tự mình ra đây đi dạo phố ăn vặt, chỗ này cách trung tâm thành phố không quá xa, cho nên không có ai đi cùng cô đến khu phố ăn vặt này, ăn cơm hay đi dạo phố đều tự đi một mình. Thỉnh thoảng vào lễ tình nhân gì đấy, lúc nhìn thấy các cặp đôi cùng tay trong tay đi dạo phố, còn cảm thấy vô cùng hâm mộ.
Lúc hâm mộ cô thường sẽ suy nghĩ, nếu bản thân mình có thể tìm một người cùng đi dạo phố thì quá tốt rồi.
Thật ra bây giờ có rồi này, được Tưởng Diên nắm lấy tay, bàn tay to cực kỳ ấm áp, trong lòng Chu Kỳ cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Hai người đi mãi đến một cửa hàng bán quần áo, chỗ này bán quần áo không tính là rẻ, Tưởng Diên hỏi cô “Muốn mua quần áo không?”
Muốn anh đút vào mông em ư?
Vốn dĩ Chu Kỳ không muốn mua, nhưng nghĩ đến quần áo của bản thân cũng có hơi đơn giản. Cô sợ Tưởng Diên sẽ thấy cô không có chút hương vị phụ nữ nào, cho nên chọn một món trong cửa hàng, nhìn còn rất khêu gợi, chuẩn bị vào mua.
Chu Kỳ chọn kiểu áo yếm bó ngực vô cùng gây nghiện, phía dưới mặc một chiếc quần bò, hỏi anh “Có đẹp không?”
Tưởng Diên nhíu mày nói “Quần áo sao lại thiếu vải như thế chứ? Đến ngực cũng chẳng thể che được, quần thì ngắn như thế, đây là muốn lộ ra hết à? Em đổi cái khác đi.”
Vốn dĩ Chu Kỳ vẫn cảm thấy rất tốt, nhưng gợi cảm trong miệng anh đã thay đổi rồi, cho nên chọn loại quần áo khác xem sao.
Cô đã nhìn ra được, Tưởng Diên không thích cô mặc quần áo quá hở, bởi vì cô chọn quần đùi ngắn, lại còn chọn thêm áo yếm nên anh cũng chẳng thích.
Sau đó Chu Kỳ chọn hai cái áo liền váy vô cùng bình thường, nhưng giá cả lại không tính là rẻ. Ở bên này mua quần áo, mặc kệ là cửa hàng bán đồ gì thì giá cả của nó cũng chẳng rẻ chút nào, bởi vì quần áo ở đây đều nhập từ bên ngoài về, nơi này không phát triển về mấy thứ đó. Chu Kỳ chọn hai bộ đều là vài trăm, khi chuẩn bị đi thanh toán thì Tưởng Diên lại không cho, anh nói muốn mua cho cô, tự mình đến chỗ nhân viên cửa hàng thanh toán, rồi sau đó mới nắm tay cô đi ra.
Lần đầu tiên, Chu Kỳ có thể cảm nhận được cảm giác có bạn trai thật tốt, vô cùng vui vẻ cùng anh đi về nhà.
Tay của Tưởng Diên thật sự không có cách nào khống chế được nữa, lúc vào bên trong thang máy, bàn tay của anh đã xuống tới phía dưới luồn vào váy, sờ mông của cô rồi.