Chương 27
Nhìn thấy anh mua một lúc nhiều áo mưa như này, người kia cũng bị anh dọa sợ, hơn nữa còn là loại kích cỡ lớn nhất nữa... bà ta lại nhìn vóc dáng cao to của anh, nghĩ bụng chẳng trách vợ của cậu ta lại bị cọ xát đến mức bên dưới khó chịụ Kích cỡ to như vậy, cả thể lực lẫn số lần nữa, ai mà chịu được?
...
Lúc này trên người Tưởng Diên đã đổ mồ hôi, anh đứng lên chuẩn bị đi tắm, Chu Kỳ hỏi anh "Anh ăn cơm chưa, em nấu cơm cho anh nhé?"
Tưởng Diên nói "Ra ngoài ăn đi, chẳng phải hôm nay em dọn dẹp nhà cửa cho anh sao, đã mệt cả ngày rồi." Nói xong, Tưởng Diên không đợi Chu Kỳ đáp lại đã quyết định như vậy, giờ anh định đi tắm trước, "Anh đi tắm cái đã, em có thay quần áo không?"
Chu Kỳ cũng cảm thấy thế nên về nhà mình thay quần áo trước.
Lần đầu tiên ra ngoài cùng anh nên Chu Kỳ không biết mặc gì mới được. Lúc này cô đã lấy hết quần áo trong tủ ra, đứng trước gương toàn thân ướm thử từng bộ, nhưng xem bộ nào cũng thấy không ưng ý. Nếu mặc quần với áo thì có vẻ mình hơi quê mùa, nhưng nếu mặc váy thì váy vóc của cô hơi già dặn, dù sao làm giáo viên cũng không thể mặc đồ quá gợi cảm nên cô chỉ có thể mua quần áo rất bình thường. Ngoài mấy bộ đồ ngủ có thể mua loại gợi cảm ra, những bộ đồ để ra ngoài đều chẳng có bộ nào đẹp cả.
Cô xem giờ, vẫn muốn trang điểm nữa nên tùy tiện mặc bộ váy dài màu trắng, mang giày cao gót. Sau đó cô trang điểm nhàn nhạt, thoa son môi màu hồng.
...
Tưởng Diên tắm rất nhanh, dội sạch người là xong. Anh bỏ quần áo vào giỏ đồ giặt, phát hiện quần áo trước đó đều không còn nữa, ngay cả quần lót anh chưa kịp giặt cũng biến mất. Anh trần ͙truồng đi ra ngoài, đúng lúc bắt gặp Chu Kỳ đi vào. Chu Kỳ vừa vào nhà đã thấy anh để trần trùng trục, không mặc đồ, đi từ trong phòng tắm ra ngoài.
Bình thường Tưởng Diên đã quen ở một mình nên tắm xong anh trực tiếp trần ͙truồng ra ngoài, vào phòng tìm quần áo mặc.
Chu Kỳ nhìn thấy anh, vẫn đỏ mặt một lúc, còn anh vẫn thản nhiên vào phòng tìm quần áo để ra ngoài.
Tưởng Diên ăn mặc rất đơn giản, chỉ một chiếc áo thun và một chiếc quần ngố là ra ngoài. Anh vừa đi vừa lau tóc. Đàn ông cũng chẳng cần câu nệ, trực tiếp duỗi tay vò mớ tóc còn hơi ẩm ướt là khô cong.
Anh liếc qua ban công bên ngoài, quần áo của anh đang phơi ngoài đó, mấy cái quần lót của anh cũng phơi ở đó cả.
Chu Kỳ nói là dọn dẹp nhà cửa cho anh, bây giờ ngay cả quần áo của anh cũng đã giặt sạch cả rồi.
Bây giờ cô nàng dâm đãng này cũng đã coi mình thành vợ anh rồi, không chỉ cho anh làm tình, mà còn làm việc nhà, giặt quần áo, giặt cả quần lót giúp anh.
Anh đâu thấy em ngại ngùng khi không mặc áo ngực quần lót.
Trong lòng Tưởng Diên rất vui vẻ, anh ở bên ngoài dốc sức làm việc nhiều năm như thế, vẫn luôn độc thân, cũng rất khát khao có bạn gái.
Tưởng Diên cứ như thế nhìn thoáng qua cô, tiến lên dắt tay cô, đưa cô đi ra ngoài. Bây giờ hai người vẫn đang đợi thang máy, khi đi vào thang máy đến tầng tiếp theo vẫn sẽ có người vào.
Không biết vì sao mà Chu Kỳ lại cảm thấy sợ hãi, rõ ràng là hai người chẳng có gì cả, nhưng có lẽ bây giờ đang tay trong tay nên có chút xấu hổ. Vừa khéo ở tầng một này là nhà của dì Vương, bây giờ dì Vương lại bước ra thang máy thì nhìn thấy họ. Trong khoảnh khắc Chu Kỳ thấy dì Vương, thì đã rút tay mình ra khỏi tay Tưởng Diên.