Chương 5
trầm mạnh độc đáo chỉ có ở đàn ông tuổi này.
"Bên trong quá buồn nên mới ra đây hít thở không khí." Ngón tay trắng nõn của Thi Mị vô ý thức mà co quắp lại, trái tim bỗng nhiên đập rất nhanh, tuy rằng trong đầu đã từng trình diễn vô số lần cảnh cô và anh lần đầu tiên tiếp xúc, mà khi khoảnh khắc này thật sự tới, Thi Mị khó tránh khỏi mất tự nhiên trong một lúc.
Chẳng qua chỉ sau thời gian ngắn ngủi, cô lại thu hồi thong dong và bình tĩnh nên có.
Phản ứng như vậy, hoàn toàn không giống một cô gái chỉ mới 19 tuổi.
Con người của anh không nói chuyện nhiều, nhưng cái loại cảm giác uy nghiêm trên người này càng rõ ràng.
Ở trước mặt loại đàn ông có sự nghiệp thành công, cô chỉ là một con nhóc ngây ngô lại quá dễ bị nhìn thấu, trên đời này, đoán là cũng không có ai dám giở thủ đoạn trước mặt Cố Lệnh Thâm.
Cố Lệnh Thâm đã đứng lên, tùy tiện gật đầu tỏ vẻ đã biết, ngón tay kẹp điếu thuốc đưa điện thoại của Thi Mị qua.
"Cảm ơn chú Cố." Thi Mị nhận điện thoại, mím môi cười, dáng vẻ ngược lại rất theo khuôn phép cũ.
"Ngài Cố, chờ sau khi Âm Âm tỉnh phiền ngài nói với cậu ấy một tiếng, tôi về trước." Cố Lệnh Thâm không dấu vết mà rút tay về, có chút như có điều suy nghĩ.
"Tôi để tài xế đưa cháu về." "Không cần đâu, có người tới đón tôi rồi." Sau khi Thi Mị nói xong liền xoay người rời đi, sống lưng thanh lệ thẳng tắp, khung xương mảnh khảnh, cả người trong ngây ngô lại mang theo phong tình mê người khác.
"Cậu ba." Cố Lệnh Thâm rất bình tĩnh mà thu lại ánh mắt, ánh mắt mang theo dò hỏi mà nhìn về phía quản gia vừa mới xuống "Xảy ra chuyện gì?" "Cậu cả mới vừa gọi điện thoại tới, nhưng cô Cửu Âm ngủ rồi." "Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ gọi lại cho anh hai." Giọng nói của người đàn ông trầm ổn, nhưng rất êm tai.
Khi Thi Mị đi đến đường cái, trong đầu còn đang nhớ lại một màn mới vừa giao chiến với Cố Lệnh Thâm, ngũ quan thành thục đẹp mắt cùng đôi mắt thâm thúy của người đàn ông.
Đây vẫn là lần đầu tiên Thi Mị nhìn thấy Cố Lệnh Thâm trong truyền thuyết, so sánh với đám lão tổng bụng lớn béo tròn, Cố Lệnh Thâm với diện mạo và năng lực như vậy đã rất hiếm thấy, khó trách Hướng Thiến liều cái mạng này cũng muốn gả cho anh.
Đáy mắt Thi Mị hiện lên trào phúng, trên mặt nhịn không được cười khẽ đồng thời dưới đáy lòng lại xuất hiện ác ý.
Hướng Thiến, ngủ người đàn ông của cô nhất định sẽ rất có mùi vị nhỉ, bằng kinh nghiệm trước kia của mình mà nói, loại thục nam 1 có dương vật lớn lại trọng dục vậy, chất lượng và kỹ năng giường chiếu cũng nhất định sẽ không tệ, có thể dễ dàng khiến cho phái nữ cảm thấy sung sướng.
1 Thục nam Người đàn ông có điều kiện tương đối thành thục trên các phương diện suy nghĩ, nhân cách ,sự nghiệp, vật chất.
Cô nói có đúng không?
Cô út yêu dấu của tôi.
Vừa nghĩ tới người phụ nữ ốm yếu kia, Hướng Thiến vĩnh viễn vô tội nũng nịu nhát gan, toàn thế giới dường như mắc nợ cô ta, trái tim Thi Mị giống như bị móng vuốt mèo hoang cào lên, bén nhọn lại ác độc.
Hướng Thiến, tôi cuối cùng đã trở lại.
Lần này, tôi muốn chính là người đàn ông của cô.
Cô tính kế tôi, vậy thì tôi sẽ khiến cho cô tận mắt nhìn thấy người