⬅ Trước Tiếp ➡

rất nhanh liền bị làn váy che khuất.
5 Âm mao Lông mọc quanh bộ phận sinh dục.
Âm hộ phấn nộ của thiếu nữ bại lộ ở trong không khí, hoa dịch trong suốt thấm ra từ tiểu bức, trên đệm dường như còn lưu lại vài dấu ẩm ướt.
“Chú Cố, Âm Âm ngủ rồi.” “Đưa cho tôi là được rồi.” Cố Lệnh Thâm đưa điện thoại cho người khác, duỗi tay tính bế Cố Cửu Âm lên, cổ tay duỗi tới của người đàn ông rất có sức mạnh.
Lúc anh tới gần thì có hơi thở của đàn ông nồng nàn, rất sạch sẽ, giống như Thi Mị nghĩ, hơi thở hormone của loại đàn ông này xông đến khiến Thi Mị xuân tâm nhộn nhạo, nhịn không được cắn môi.
“Ưm……” Cố Cửu Âm nhíu mi dưới, dường như bị quấy rầy tới giấc ngủ.
.........
Thi Mị nhìn Cố Cửu Âm dựa vào ngực Cố Lệnh Thâm, bàn tay đặt ở trên đùi giống đang che giấu gì đó, cũng xuống xe theo bọn họ, khách sạn Thái Lan mà Cố Lệnh Thâm đặt thuộc kiểu dáng biệt thự, rất xinh đẹp, từ xa có thể nhìn thấy một cái bể bơi rất lớn, khách sạn cho thanh niên mà bọn họ đặt hoàn toàn không thể so được.
Trên thế giới này, sự chênh lệch giữa có tiền và không có tiền luôn sẽ nhắc nhở người nghèo từng giây từng phút, mọi người trong lúc vô hình sẽ thành lập quan niệm cấp bậc.
Thi Mị nhìn Cố Cửu Âm được sinh ra trong giàu sang từ nhỏ, lại so sánh với mình, trái tim sinh ra trào phúng vô hạn, thoáng qua rồi biến mất.
"Cô Thi, cô chủ ngủ rồi, cô muốn đi nghỉ ngơi trước không?" "Ừm." Thi Mị nhìn bộ dạng kính cẩn của quản gia, gật đầu, giọng điệu nói chuyện rất phù hợp với cô gái 19 tuổi sạch sẽ và ngoan ngoãn "Chờ Âm Âm dậy, tôi nói một tiếng với cậu ấy rồi sẽ đi." "Được." Quản gia thấy cô gái này thức thời liền yên tâm, lại bận bịu chuyện của mình.
Thi Mị cũng không để ý tới thái độ của người khác, tùy tiện đi lại ở bên ngoài, trên mái tóc dài của cô gái có chút xoăn ở phần đuôi tóc, nghiêng xuống rải rác trên đầu vai thon gầy, tôn lên sự ngây thơ và thanh thuần vô hạn, dù trang điểm thật sự đơn giản, cũng khiến người ta nhìn chăm chú.
Sau khi Cố Lệnh Thâm ôm cháu gái lên lầu ngủ, đi ra khỏi phòng đến hành lang, một chiếc lá cây rơi trên lan can, người đàn ông cao lớn rắn rỏi đứng ở trên hành lang, lúc lấy một điếu thuốc và bật lửa ra, dư quang chú ý tới cô gái ở dưới lầụ Đôi chân dưới chiếc váy dài của cô gái vừa dài lại thẳng, trắng đến nỗi gần như muốn tỏa sáng, bên trong dường như lộ ra sắc xuân vô hạn.
Cố Lệnh Thâm tỉnh bơ thu mắt về, một tay cầm điếu thuốc, một tay ngăn lại gió, ken két một tiếng, ngọn lửa màu xanh da trời liền sáng lên trong lòng bàn tay.
Thi Mị vẫn cô đơn ngồi ở trên ghế đá bên ngoài biệt thự khách sạn, duỗi tay chải mái tóc dài của mình, dư quang lại chú ý tới một thân ảnh.
Trong chớp mắt thất thần đó, điện thoại của Thi Mị bỗng rơi xuống đất, cô vừa mới ngồi xổm xuống định nhặt lên thì giày da màu nâu của người đàn ông đã đập vào tầm mắt của cô gái, ống quần tây màu đen vừa thẳng tắp lại phẳng phiu, Thi Mị liền sửng sốt.
"Sao không đi vào nghỉ ngơi?" Anh nhặt điện thoại của cô lên, giọng điệu bình thường giống như bề trên, từ tính lại dễ nghe, mang theo sự thành thục và


⬅ Trước Tiếp ➡