Chương 6
đàn ông cô yêu đến chết đi sống lại hãm sâu ở trong thân thể của tôi, chẳng sợ hai người đã đính hôn, là vợ chồng thì sao chứ?
Chẳng sợ anh ta yêu cô thì sao, anh ta vẫn sẽ ngoại tình, sẽ phản bội.
Người đàn ông nghiêm túc đến gần như hà khắc kia, lúc làm tình với phụ nữ ở trên giường thì sẽ như thế nào?
Cô thật sự rất tò mò đấy, người đàn ông này với cô mà nói chính là sự tồn tại giống như thuốc kích thích.
"Tiểu Mị." Trịnh Thắng bảo xe taxi dừng lại, nhiệt tình vẫy tay với cô, "Mau lại đây, anh ở chỗ này." "Anh Trịnh Thắng." Trên mặt Thi Mị lộ ra nụ cười điềm tĩnh, tài xế xe taxi nhìn thấy cô gái phương Đông xinh đẹp như vậy, khó tránh nhìn nhiều vài lần, bắt chuyện vài câụ "Con gái Trung Quốc đẹp, thật xinh đẹp." "Cảm ơn." Một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, đáng tiếc lại là hồ ly tinh mà mọi người chán ghét đòi đánh, giống như ba cô đã nói, cô được chú định là đồ bỏ đi phải làm tiểu tam, chỉ xứng làm tình nhân cho kẻ có tiền để đổi lấy tiền dùng, đây là số mệnh ti tiện của cô.
Thi Mị ngồi ở ghế sau xe, độ cung nụ cười ở khóe môi hất lên hơn nữa, trào phúng, châm chọc, nụ cười xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành như vậy khiến người ta si mê nhìn lại.
Cũng đúng, bây giờ cô đang làm hồ ly tinh mà, câu dẫn vẫn là vị hôn phu của em gái ruột ông ta, chồng cô ruột của cô.
Anh ta thật đúng là......
Mê người.
......
Sau khi Cố Cửu Âm dậy, phát hiện Thi Mị không có ở đây, liền lập tức gọi điện thoại.
"Tiểu Mị, sao cậu lại về, không phải tớ bảo cậu ở cùng với tớ sao?" Thi Mị vừa mới tắm rửa xong, đi ra liền lấy khăn lông lau khô tóc, nói chuyện điện thoại với Cố Cửu Âm.
"Không sao, tớ ở chỗ đó của cậu quả thật cũng không tiện lắm, ngày mai tớ lại đến tìm cậu cũng được." "Vậy được rồi, ngày mai tớ để tài xế đón cậu đến, chúng ta cùng nhau thuê xe máy đi đảo Phuket hóng gió nhé, chẳng qua phải lén gạt chú ba của tớ, nếu không lại sẽ dạy bảo tớ." "Được." Thi Mị nhoẻn miệng cười, trong lòng lại đang tính toán, có bao nhiêu cơ hội gặp được Cố Lệnh Thâm vào ngày mai.
.........
Sau khi cúp máy, Thi Mị liền bỏ điện thoại ở đầu giường tiếp tục sạc pin, lúc màn hình điện thoại sáng lên, cô nhìn thấy WeChat Trịnh Thắng gửi cho cô.
"Tiểu Mị, em ngủ rồi sao?" Cô không để ý mà trực tiếp nằm thẳng trên chiếc giường nhỏ đó.
Đinh, lại có người gửi WeChat cho cô.
"Thi Mị, em thật sự nghĩ kĩ sẽ làm vậy sao?
Cố Lệnh Thâm không phải là người mà em có thể trêu chọc, hơn nữa nghe nói anh ta rất yêu vị hôn thê của mình." Thi Mị nhìn những lời đó, một lúc lâu không lên tiếng.
Yêu sao?
Có đôi khi cô sẽ suy nghĩ một chút, tình yêu thật sự là thứ mà kẻ có tiền chuyên hưởng thụ, người nghèo cũng không bảo đảm được ăn cơm khám bệnh thì làm sao còn lòng dạ để nghĩ về chuyện tình yêu trai gái.
Trịnh Thắng đúng là đang theo đuổi cô, trừ ngoài ngày lễ thì bình thường vẫn luôn tặng một vài món quà để lấy lòng cô, người đó trông đẹp mắt lại rất hài hước, chắc chắn là ứng cử viên tốt nhất cho vị trí bạn trai.
Nhưng mà, anh ta không cho cô được thứ cô muốn.
Tình yêu mười mấy tuổi luôn có thể mua