Chính là ớt chỉ thiên.
Cậu lập tức nghiêm túc mà gật đầu: “Ừ, tôi cũng thấy không vừa mắt tên Âu Dương Cẩn kia, quá mức giả tạo, cho nên mới muốn nhắc nhở người anh em đừng có để bị anh ta lừa! Hơn nữa, hai chúng ta còn có thỏa thuận cá cược thi cử, cho nên cậu đừng để chuyện tình cảm không đâu mà ảnh hưởng tới học tập!
Cho anh nói xin lỗi.
“Ừm, vậy mau học đi.” Lâm Nhuế quay đầu lại.
Lệ Đào lúc này đang vui vẻ, học tập cũng có động lực, làm bài cũng rất nhanh.
Thế nhưng đến giờ nghỉ trưa, thấy Lâm Nhuế muốn tới nhà ăn để gặp mặt Âu Dương Cẩn chạm mặt, khuôn mặt tuấn tú tức khắc lại khó coi.
Cậu nghĩ nghĩ, nói: “Vừa lúc tôi cũng muốn đi ăn, Lâm Nhuế chúng ta đi cùng nhau đi.”
“Được.”
Lâm Nhuế không để ý nhiều, cô chỉ muốn nhanh nhanh giải quyết xong bữa trưa cùng với tên Âu Dương Cẩn kia để có thể tiếp tục trở về làm đề.
Hai người mới vừa đi tới cửa, Lâm Hiểu từ phía sau bỗng đuổi theo.
Lâm Hiểu kỳ thật định muốn giữ cánh tay của Lâm Nhuế, nhưng ánh mắt của Lâm Nhuế quá lạnh lẽo, cô dừng một chút, lựa chọn đứng ở bên cạnh.
Cô ta nói: “Chị, vừa lúc em cũng định đi ăn cơm, để em đi cùng chị.”
Lấy cớ giống y đúc Lệ Đào....
Nếu là bình thường, khẳng định là Lâm Nhuế không muốn mang theo Lâm Hiểu.
Nhưng lần này……
Cô gật đầu: “Được thôi.”
Vì vậy, người đang chờ đợi ở trong quán ăn, Âu Dương Cẩn đã nghĩ rằng anh ta có thể nói chuyện riêng cùng với Lâm Nhuế, nhưng lúc ngẩng đầu lên thì mới phát hiện không phải vậy...một trái một phải đều kéo tới hết rồi.
Ánh mắt anh hơi trầm xuống
Nhuế Nhuế vẫn còn giận anh, không muốn trò chuyện với anh một mình!
Âu Dương Cẩn cũng nghĩ tới, lần trước đi từ hôn ước, thật là anh đã quá bốc đồng.
Nghĩ đến đây, anh lại xoa dịu tâm trạng một lần nữa, rồi nhìn Lâm Nhuế "Nhuế Nhuế muốn ăn gì?"
"Tôi muốn ăn sườn heo om!" Lệ Đào dẫn đầu sau đó nói thêm, "Ngoài ra còn có thịt lợn chua ngọt, trứng ốp cà chua, rau muống xào tỏi!"
Khóe miệng của Âu Dương Cẩn co giật.
Lâm Nhuế gật đầu: "Ừ, bốn món này, cộng với một phần canh bí đao."
Biểu cảm trên khuôn mặt của Âu Dương Cẩn lúc này có thể sử dụng cho các xưởng nhuộm được đấy, đầy đủ màu sắc.
Cảm giác, có phải anh lại làm sai gì rồi không?!
Tuy rằng chút tiền đồ ăn ấy đối với Âu Dương Cẩn cũng chẳng là gì, nhưng trọng điểm là, anh không có mời Lệ Đào hiểu không?!
Thằng nhóc này sao da mặt lại có thể dày đến mức ấy.
Lâm Hiểu dù sao cũng là thích Âu Dương Cẩn, thấy sắc mặt Âu Dương Cẩn đã đen như mực bèn chủ động nói: “ Anh Cẩn, anh cứ ngồi ở đây đi, em qua gọi món cho.”
Nói xong, cô liền cầm lấy thực đơn, đi đến cửa sổ.
Âu Dương Cẩn cầm lấy chai nước khoáng bên cạnh nhấp một ngụm, tâm tình hòa hoãn được một chút.
Anh biết cả Lệ Đào lẫn Lâm Hiểu tạm thời đều sẽ không chịu rời đi, nhưng có thể gặp mặt Lâm Nhuế một lần thực sự không dễ dàng.
Âu Dương Cẩn lấy ra di động, sau đó nói: “Nhuế Nhuế, lúc trước em kéo anh vào danh sách đen, giờ chúng ta kết bạn lại đi.”
“Được.”
Lâm Nhuế làm việc dứt khoát sảng khoái, không nói hai lời liền kết bạn với Âu Dương Cẩn lần nữa.
Có thể là hành động này của Lâm Nhuế đã cổ vũ Âu Dương Cẩn, chẳng sợ có người ngoài ở đây, Âu Dương Cẩn vẫn nói: “Nhuế Nhuế, trước kia nói muốn giải trừ hôn ước, là anh quá bốc đồng, không quan tâm đến cảm nhận của em, anh thật sự xin lỗi.”
“Không sao, anh cũng không phải lo lắng về cảm giác của tôi trong vấn đề này." Lâm Nhuế hơi đói, cô quay đầu lại nhìn về phía Lâm Hiểu.
Con bé này gọi một bữa ăn thôi mà sao cũng chậm chạp đến thế.
Gần đây tu luyện tiêu hao rất lớn, cộng thêm việc học tập, đêm qua còn dùng đến ô đan, cho nên mấy ngày nay Lâm Nhuế ăn càng lúc càng nhiều.
Ví dụ như buổi sáng cô đã ăn hai quả trứng gà, ba cái bánh bao, hai bát cháo, còn thêm một cái bánh quẩy.
Đương sự thì đang vội vã muốn ăn cơm, nhưng Lệ Đào ngồi bên cạnh lại khó chịu.
Cậu trừng mắt với Âu Dương Cẩn: “Không phải anh nói hai người không giải trừ hôn ước sao?”
“Chúng tôi giải trừ hôn ước hay không không liên quan đến cậu.” Âu Dương Cẩn trầm giọng nói.
Lệ Đào lại tiếp tục: “Bây giờ thì không, nhưng sau này chưa biết chừng sẽ có!”
Âu Dương Cẩn bỗng nhiên nhìn về phía Lệ Đào.
Ba khuôn mặt sững sờ.