Âu Dương Cẩn nghĩ nghĩ, nói: “Giữa trưa chúng ta gặp nhau ở nhà ăn tầng hai đi, vừa ăn cơm vừa nói.”
Nói xong anh liền xoay người bỏ đi.
Nhìn thấy anh rời đi rồi, Lâm Nhuế nhíu mày, cũng xoay người bước vào lớp.
Lệ Đào nghĩ nghĩ cũng liền đi theo.
Lúc này, khi thấy các nhân vật chính đều đã đi rồi, các bạn học xung quanh mới bắt đầu tiếp tục khe khẽ nói nhỏ.
“Hóa ra là anh Âu Dương tới gặp Lâm Nhuế, cũng khó trách, Lâm Nhuế đẹp như vậy, gia thế cũng tốt, hai người bọn họ thoạt nhìn rất xứng đôi.”
Đây là ớt chỉ thiên
“Không phải chứ, tôi lại thấy Lâm Nhuế xứng với Lệ Đào hơn.
“Các cậu đều không biết gì cả, để tôi nói cho mà nghe, anh Âu Dương cùng Lâm Nhuế đã có hôn ước từ trước rồi! Hai gia đình đều rất giàu có, cho nên lúc bọn họ còn nhỏ đã định sẵn hôn ước.”
Lâm Hiểu đi ở cuối, vừa lúc nghe được những lời này.
Cô quay đầu giận dữ nói: “Các cậu nói lung tung gì thế, hai người bọn họ đã sớm giải trừ hôn ước! Đã không biết rõ thì đừng có khua môi múa mép!”
Lâm Hiểu ngày thường đều là bộ dáng điềm tĩnh dịu dàng, đây là lần đầu tiên nói chuyện hung hăng như vậy.
Bạn học nói về chuyện hôn ước của Âu Dương Cẩn cùng Lâm Nhuế tức khắc bị bộ dáng này của Lâm Hiểu dọa sợ.
Lâm Hiểu sắp tức chết rồi!
Không phải anh Cẩn đã từ chối cái hôn ước đùa giỡn với Lâm Nhuế rồi hay sao?!
Vậy lý do để đến đây ngày hôm nay là gì?
Lâm Hiểu bên này tức giận tột cùng, căn bản nghe không vào được bài giảng
Mà cùng lúc đó, cũng nghe không vào bài giảng còn có Lệ Đào, đang không ngừng quay đầu nhìn Lâm Nhuế.
Tiểu Thất Bảo ở bên trong vườn dược lại gieo vài loại tiên thảo linh quả, đương nhiên, đều là phàm cấp.
Cậu lúc này đang ôm một loại quả màu hồng nhỏ bằng trái táo, vừa gặm vừa nói: “Chủ nhân chủ nhân, thằng nhóc ngồi bên cạnh vẫn luôn nhìn lén người!”
“Ừ.”
“Còn có người ngồi ở phía trước Lâm Hiểu kia mỗi lần quay đầu lại đều trừng người, ấy, sao cô ta lại cứ thích trừng mắt với người thế nhỉ.”
Tiểu Thất Bảo y hệt một chú sóc nhỏ, ăn khởi linh quả kêu vang răng rắc.
Lại cắn một miếng linh quả nữa sau đó tiếp tục nói: “Có phải cô ta ghen ghét người không?”
“Có lẽ vậy.”
Lâm Nhuế đặt bút xuống, vặn cổ tay, rồi quay đầu nhìn thẳng vào Lệ Đào.
Tốc độ quá nhanh, Lệ Đào không kịp quay đầu lại, trực tiếp đụng phải ánh mắt của Lâm Nhuế
Cậu có chút lúng túng nói: "Lâm Nhuế, hôm nay cậu không đội mũ nữa à, ừm, tóc cậu hình như dài hơn rồi."
"Nếu có chuyện gì thì nói đi."
Lệ Đào sững sờ.
Chẳng lẽ Lâm Nhuế đã nhìn ra!?
Một tia hoảng loạn lóe lên trên đôi mắt cậu.
Ngay sau đó, cậu mỉm cười khô khốc và nói: "Tôi, tôi không có gì để nói cả."
Vừa vặn tiết học đầu tiên kết thúc, giáo viên vừa đi ra khỏi lớp, lớp học đã bắt đầu lộn xộn.
Tuy nhiên, mặc những người xung quanh ồn ào, Lâm Nhuế vẫn im lặng.
Lâm Nhuế trầm tĩnh nhìn cậu: “Chắc chắn không nói? Vậy về sau đừng bao giờ nói nữa.”
“Không không không!” Lệ Đào lập tức nhanh chóng phản bác.
Nhưng sau khi nói xong lại thấy có chút hối hận, có chút do dự, còn có chút ngượng ngùng.
Cuối cùng, Lệ Đào biến thành một bộ dạng anh dũng hy sinh.
Cậu hít một hơi thật sâu rồi nói: "Tôi muốn hỏi cậu về chuyện đính hôn giữa hai người.”
Lâm Nhuế sững sờ.
Cô không ngờ Lệ Đào sẽ đề cập đến vấn đề này.
Cô nghĩ nghĩ nói: “Tôi cùng anh ta không có hôn ước. Trước khi tôi được xuất viện, anh ta đã đưa ra đề nghị muốn giải trừ và tôi cũng đồng ý. Còn vấn đề gì nữa không?”
Lệ Đào trừng lớn mắt.
Giải, giải trừ?!!!!!!
Thế sao tên Âu Dương Cẩn kia lại không biết xấu hổ nói bọn họ không có giải trừ!
Còn có, mình nhắc đến chuyện này, Lâm Nhuế chẳng lẽ lại không nghĩ gì?
Cô đang ngầm đồng ý để cậu quan tâm đến cô, hay là……
Mặc kệ thế nào, Lệ Đào lập tức từ dưa chuột héo biến thành ớt xanh không đỏ nhưng cực kì.