⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người đều nhìn chằm chằm đối phương, thậm chí còn cảm nhận được  có tia lửa điện xẹt qua trong ánh mắt.
Mà Lâm Nhuế lúc này lại đang cùng Tiểu Thất Bảo nói chuyện phiếm.
Thất Bảo hỏi: “Chủ nhân chủ nhân, thịt lợn chua ngọt cùng thịt lợn kho tàu, cái nào ăn ngon hơn?”
“Ta thích ăn thịt lợn chua ngọt, nhưng mà đợi lát nữa cũng nếm thử thịt kho tàu xem sao. Chờ ta ăn xong, xem cái nào ngon hơn, buổi tối sẽ về nhà làm cho ngươi cái đó.”
“Vâng, chủ nhân là tốt nhất.”
Khi Lâm Hiểu trở lại, liền nhìn thấy một bức họa ba người...
Lâm Nhuế thì không tập trung, trong khi Âu Dương Cẩn cùng Lệ Đào lại đang nỗ lực dùng ánh mắt giết chết đối phương.
Đây là cái loại tình huống gì?
Cô ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhuế, sau đó cố ý cười hỏi: “Mọi người đang nói chuyện gì mà náo nhiệt thế?”
Náo nhiệt sao?
Ồ đương nhiên là rất náo nhiệt rồi, đánh nhau đến nơi rồi đây này.
Âu Dương Cẩn thu hồi ánh mắt trước, không để ý đến Lệ Đào nữa, anh quay đầu đi nhìn về phía Lâm Nhuế.
“Nhuế Nhuế, chuyện lúc trước là anh quá bốc đồng, em đừng giận anh.”
“Ừ, tôi không giận anh” Lâm Nhuế nhíu mày, tại sao vẫn chưa có đồ ăn vậy? Đói quá.
Âu Dương Cẩn nhìn sườn mặt xinh đẹp của Lâm Nhuế, tiếp tục nói: “Vậy là em tha thứ cho anh rồi?”
“Ừ, tha thứ cho anh.” Lâm Nhuế cầm lấy di động, bắt đầu tìm tòi cách làm thịt lợn chua ngọt cùng thịt kho tàu.
Ừm, xem ra đều khá đơn giản, vậy thì làm cho Tiểu Bảo mỗi món một ít vậy.
Âu Dương Cẩn ôn nhu nhìn Lâm Nhuế: “ Vậy chúng ta hòa hảo như lúc ban đầu, những chuyện không thoải mái lúc trước coi như chưa từng xảy ra, được không?”
Âu Dương Cẩn hiền lành đẹp trai, cao lớn anh tuấn, gia thế tốt, học tập xuất sắc.
Trường học không biết có bao nhiêu cô gái đem lòng yêu mến anh.
Hơn nữa anh đối với các bạn học nữ còn rất dịu dàng, rất biết thương hoa tiếc ngọc.
Cho nên khi anh dịu dàng thắm thiết mà nhìn Lâm Nhuế như vậy, các bạn học xung quanh đều ôm ngực tỏ vẻ chịu không nổi.
Còn Lệ Đào thì tức giận đến thiếu chút nữa bẻ gãy đôi đũa trong tay.
Lâm Hiểu gắt gao cắn chặt môi, cực kì tủi thân ai oán mà nhìn Âu Dương Cẩn, miễn cưỡng mỉm cười nói: “Anh Cẩn, ý anh là sao?”
“Chính là anh cùng Nhuế Nhuế vẫn giống như trước kia” Âu Dương Cẩn trả lời
Giống như trước kia
Đó chính là không giải trừ hôn ước  .
Đó chính là hai người sau khi trưởng thành, vẫn muốn ở bên nhau.
Lúc này đây đến lượt Lâm Hiểu muốn bẻ đũa.
Còn Lệ Đào thì muốn nổ tung tại chỗ..
Nhưng tia lý trí cuối cùng của cậu vẫn còn sót lại, vì vậy liền quay đầu nhìn Lâm Nhuế: “Lâm Nhuế, cậu cũng nghĩ như vậy sao? Tên khốn này đối với cậu vẫy tay thì tới, xua tay thì đi, cậu một chút cũng không để ý sao?!”
Lâm Nhuế lúc này mới dời tầm mắt khỏi cách làm đồ ăn từ trên chiếc điện thoại di động.
Cô nhíu mày nói: “Sao còn chưa mang thức ăn lên?”
Lệ Đào:……
Âu Dương Cẩn:……
Lâm Hiểu:……
Ba khuôn mặt sững sờ...
Lâm Nhuế nhíu mày nhìn Lâm Hiểu: “Hiểu Hiểu, em qua thúc giục họ một chút đi, cứ đợi thế này thì chết đói mất, chúng ta mà trễ giờ học thì bọn họ có chịu trách nhiệm được không?”
Biểu cảm của Lâm Hiểu thực sự rất khó nói.
Nhưng nhìn vào ánh mắt Lâm Nhuế, cô đành phải đứng dậy đi tới cửa sổ thúc giục phòng bếp.
Lệ Đào nhìn chằm chằm vào Lâm Nhuế: “Lâm Nhuế, vừa rồi lời tôi nói cậu không nghe được sao? Lại còn vẫn quan tâm đến việc ăn uống?
“Ăn cơm là rất quan trọng, quan trọng hơn bất cứ điều gì, chẳng lẽ không đúng sao?” Lâm Nhuế hỏi lại.
Nếu cô có thể tích trữ như lúc trước thì còn cần ăn đến mấy thứ này sao?
Cũng không hẳn, nếu thức ăn hợp khẩu vị, sau này dù cho có thể tích trữ được, cô vẫn là có thể ăn một ít.
Lệ Đào phản ứng chậm hai giây, nhưng khi cậu hiểu lời Lâm Nhuế nói, khóe mắt lẫn đuôi lông mày đều là tươi cười.
O(* ̄︶ ̄*)o Lâm Nhuế nói Âu Dương Cẩn còn không quan trọng bằng việc ăn uống.
Anh càng không quan trọng!
Lệ Đào cảm giác tâm tình tốt hơn hẳn, dạ dày cũng hưng phấn mà kêu to hai tiếng theo.
Cậu cũng đói rồi...
⬅ Trước Tiếp ➡