⬅ Trước Tiếp ➡
Cô làm sao mà biết nếu tóc Lâm Nhuế đã đen mượt như vậy thì cả ngày cứ phải đội mũ làm gì.
Bất quá hiện tại Lâm Phong đang dùng ánh mắt trông mong mà nhìn mình, Lâm Hiểu cũng không còn cách khác.
Cô ta đành phải cười theo nói: “Chị cả, tóc chị vừa đen lại vừa mượt, rất đẹp đó, so với trước kia còn dài hơn một ít, sao cả ngày lại cứ mang mũ làm gì, đúng là phí của trời mà. Anh họ, anh nói xem, có phải chị gái em là người có mái tóc rất đẹp không?"
Lâm Nguyên Chu biết mâu thuẫn giữa ba chị em nhà này, thế nên lúc này, anh tất nhiên sẽ không tham gia bất cứ điều gì, vì vậy chỉ hờ hững nói: “Tóc của Nhuế Nhuế kỳ thực rất đẹp, nếu nuôi dài chắc chắn sẽ còn đẹp hơn. Tuy nhiên, đội mũ hay không đội mũ cũng là sở thích cá nhân của mỗi người mà.
Ý của cả hai bên đều nói rồi nhé, không đắc tội với ai hết.
Lâm Hiểu tự đáy lòng trợn trắng mắt.
Lúc này Lâm Nhuế đã ăn xong, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Hiểu: “Có phải em cố tình để Lâm Phong tới giật mũ của chị không?”
Lâm Hiểu thất kinh...
Tất nhiên là cô cũng biết Lâm Nhuế sẽ thừa sức đoán ra được, nhưng cô cũng không nghĩ Lâm Nhuế vậy mà lại hỏi ra trực tiếp như thế.
Câu hỏi này làm sao mà trả lời được đây? ?
Thừa nhận thì chắc chắn sẽ không thể thừa nhận!
Kết quả, cô vừa định mở lời phủ nhận thì Lâm Nhuế đã quay sang hỏi Lâm Phong: “Tiểu Phong, có phải chị ấy nói với em là chị không có tóc, kêu em ra giật mũ của chị đúng không?”
“Tiểu Phong!” Lâm Hiểu lúc này phản ứng nhanh, vội vàng quát.
Tiểu Phong bị Lâm Hiểu quát một tiếng như vậy bỗng hoảng sợ.
Sau đó, cậu ưỡn ngực thẳng tắp, cực kì quật cường nói: “Không phải do chị hai xúi giục, là do em tự tò mò.”
“Sự tò mò sẽ giết chết một con mèo" Lâm Nhuế chầm chậm nhặt lại chiếc mũ, phủi bụi bám trên bề mặt.
Rồi cô quay đầu lại nhẹ nhàng nhìn Lâm Hiểu.
“Từ nhỏ đã không được giáo dục tốt, trưởng thành sẽ càng đổ đốn hơn. Đến lúc đó, một số người sẽ có nhiều cơ hội hơn để thừa nước đục thả câu.”
Đúng lúc này Hứa Mạn cùng bà Lâm đi tới, vừa vặn nghe được những lời này.
Lâm Nguyên Chu vốn là vẫn luôn ngồi một bên xem trò vui, lúc này chiếc thìa đang khuấy trên tay cũng đột nhiên ngừng lại.
Hứa Mạn trong nháy mắt hiểu rõ sự tình.
Bà nhìn Lâm Nhuế với vẻ mặt phức tạp, cuối cùng lại nhìn cô con gái Lâm Hiểu với một chút trách móc.
Chỉ có bà Lâm là không rõ nguyên do, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên tóc Lâm Nhuế: “Tóc Nhuế Nhuế đúng là đã dài ra một ít nhỉ.”
“Vâng.”
Lâm Nhuế gật đầu một cái, để lại một bàn ăn yên tĩnh, đứng dậy rời đi.
Mọi người sau đó cũng không còn tâm trạng để ăn nữa.
Lâm Nguyên Chu có chút ăn không vô, anh nói với mọi người: “Con chợt nhớ còn một tập tài liệu chưa được xử lý, bà nội, dì, mọi người cứ ăn trước đi.”
Nói xong anh liền lên lầu.
Cơm nước xong xuôi, Hứa Mạn đột nhiên mở miệng nói với Lâm Hiểu: “Hiểu Hiểu, hôm nay mẹ có việc ở gần trường con, để mẹ đưa con đi học.”
Lâm Hiểu: “……Vâng.”
Chờ đến khi lên xe chỉ còn có hai mẹ con, Hứa Mạn mới lạnh mặt nói: “Hiểu Hiểu, không phải mẹ đã nói với con không có việc gì thì không được trêu chọc đến Lâm Nhuế sao?!”
Chẳng phải cô ấy là vì cậu mà cải tà quy chính đấy chứ?
“Mẹ, con không có.” Lâm Hiểu cắn môi.
“Còn không có? Con hiện tại là thông minh sao, chính mình đã không chủ động thì thôi lại còn đi xúi giục em trai! Con không thấy Lâm Nguyên Chu ở bên cạnh như hổ rình mồi sao? Nếu em trai con thật sự phạm phải sai lầm, hắn ta và mẹ hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu!”
Nghe mẹ mình không chút khách khí mà chỉ trích, Lâm Hiểu giữ chặt váy đồng phục trường mà không nói một lời.
Hứa Mạn cau mày, sau lại chậm rãi dãn ra, giọng bà dịu lại.
“Hiểu Hiểu, mẹ cũng không ưa gì tính khí của Lâm Nhuế, cho nên con muốn chỉnh nó, mẹ cũng không có ý kiến gì. Nhưng tiền đề là con phải làm việc  thông minh một chút hiểu không? Ta không thể giết địch một ngàn mà tự tổn hại 800 được. Còn có, tuyệt đối không thể được làm ảnh hưởng đến Lâm Phong, con không thấy tên Lâm Nguyên Chu kia vẫn sống sờ sờ ở đó hay sao? Hắn cùng với mẹ hắn vẫn luôn như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào tập đoàn Lâm thị , bọn họ không phải là vì thấy em con còn nhỏ mà muốn bắt nạt chúng ta hay sao!? Cho nên, chúng ta tuyệt đối không thể cho bọn họ có cơ hội được.”
Lâm Hiểu nhìn mẹ mình trong chốc lát thập phần nghiêm khắc, trong chốc lát lại thập phần ôn nhu.
Cô thầm nghĩ, bản thân mình quả thật vẫn chưa đạt được đến trình độ của mẹ đâu, bà tâm cơ thành thục hơn cô nghĩ rất nhiều.
Lại nói, suy cho cùng, mẹ đây còn không phải là để ý đến Lâm Phong và tập đoàn Lâm thị nhất hay sao?
Lâm Hiểu cũng ngộ ra được bản thân mình còn phải cần che giấu tài năng một chút, nỗ lực học tập hơn nữa, còn có rất nhiều việc phải làm...
Nghĩ đến đây, cô cực kỳ ngoan ngoãn gật gật đầu: “Mẹ, chuyện hôm nay là con làm sai, lần sau sẽ không như thế nữa.”
“Ừ, mẹ biết Hiểu Hiểu là thông minh ngoan ngoãn nhất.”
Chỉ trong một thời gian ngắn, chiếc xe đã đến cổng trường.
Lâm Hiểu nở một nụ cười ngọt ngào chào tạm biệt mẹ, sau đó xoay người, tươi cười tức khắc liền biến mất.
Trở nên âm trầm vô cùng.
Ở trong lòng Hứa Mạn, tất nhiên là Lâm Phong quan trọng nhất.
Mà bà Lâm cũng đã cố tình xa lánh cô kể từ sự kiện đạo sĩ giả trước đó.
Còn Lâm Tử Khang, mặc dù ông cũng không để cô phải lo lắng về cơm ăn áo mặc, nhưng suy cho cùng cũng vẫn chỉ là ba dượng, so với Lâm Nhuế, những gì Lâm Tử Khang cho cô chả khác gì đang bố thí.
⬅ Trước Tiếp ➡