⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Hiểu gắt gao siết chặt nắm tay, móng tay đều khảm vào trong da thịt
Cho dù lòng bàn tay bị tàn phá, cô cũng đều không hề có cảm giác gì.
Các người cứ chờ đấy.
Lâm Hiểu này trong tương lai, khẳng định sẽ khiến các người đều phải ngước lên nhìn.
Đến lúc đó, ta chắc chắn sẽ đem các ngươi từng bước từng bước dẫm đạp dưới bàn chân!
“Hiểu Hiểu?”
Đột nhiên, có ai đó gọi tên Lâm Hiểu, là giọng của thiếu niên.
Vừa qua thời kỳ vỡ giọng, trong âm thanh còn có ẩn chứa một tia trầm tĩnh hùng hậu.
Ngay khi Lâm Hiểu nghe thấy giọng nói quen thuộc, sự ảm đạm trên khuôn mặt cô biến mất ngay lập tức.
Cô lập tức quay đầu lại với một nụ cười ngọt ngào xuất hiện trên khuôn mặt.
"Anh Cẩn, thật là trùng hợp."
Người gọi Lâm Hiểu là Âu Dương Cẩn .
Sau cuộc gặp gỡ với Lệ Đào ngày hôm qua, thực tế, trong lòng anh không bình tĩnh như vẻ ngoài.
Anh biết, Lệ Đào có tình cảm với Lâm Nhuế.
Bất quá thật đúng là buồn cười, trước kia Lệ Đào cùng Lâm Nhuế chỉ biết cùng nhau điên cuồng chơi bời, trốn học, uống rượu, còn đua xe……
Lúc ấy, Âu Dương Cẩn cũng không thèm để ý Lâm Nhuế rốt cuộc là lêu lổng cùng ai, bởi vì lúc ấy, anh đối với Lâm Nhuế chỉ là cảm giác chán ghét!
Thế nhưng không lâu trước đây, Âu Dương Cẩn từ miệng các bạn học liền biết được, Lâm Nhuế sau khi thay hình đổi dạng đã bắt đầu nỗ lực nghiêm túc học tập.
Lúc ấy Tiếu Khiêm ngồi ở bên cạnh anh còn tấm tắc cảm khái nói, này, Lâm Nhuế không phải là vì cậu mà cải tà quy chính, lãng nữ quay đầu đấy chứ.
Âu Dương Cẩn nghe được trong lòng khẽ động.
Khoảnh khắc trước tràn đầy nhiệt huyết, khoảnh khắc sau ngưng kết thành băng.
Sau đó Lệ Đào lại tới tìm anh, hỏi chuyện hôn sự, lúc ấy Âu Dương Cẩn liền ma xui quỷ khiến mà nói ra câu nói kia.
Nói bọn họ không có giải trừ hôn ước, trước kia chẳng qua là cãi nhau náo loạn mâu thuẫn nhỏ mà thôi.
Âu Dương Cẩn suy nghĩ cả đêm, cuối cùng quyết định rằng anh nên cho Lâm Nhuế một cơ hội.
Nếu cô ấy quả thật đã thay đổi, một lần nữa bắt đầu nỗ lực học tập, biến thành một cô gái ngoan ngoãn, anh đây cũng sẽ đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại.
Hơn nữa, Âu Dương Cẩn còn phát hiện Lâm Nhuế thật sự rất xinh đẹp, thậm chí còn là một vẻ đẹp cực kì khoe khoang.
Nếu đối phương đã bắt đầu thay đổi như vậy, anh vẫn là cần thiết nhắc nhở cô không nên cùng cái tên Lệ Đào kia tiếp tục lêu lổng nữa.
Nghĩ đến đây, Âu Dương Cẩn liền cùng Lâm Hiểu cùng nhau đi tới lớp học của cô.
Lâm Hiểu còn tưởng rằng Âu Dương Cẩn là muốn đưa cô tới lớp, trong lòng còn đang có chút vui sướng, khóe miệng đều cong lên.
Thế nhưng ngay sau đó, cô lại nghe thấy Âu Dương Cẩn nói: “Hiểu Hiểu, kêu chị của em ra đây, anh tìm cô ấy có chút chuyện.”
Lâm Hiểu:……
Khoảnh khắc trước tràn đầy nhiệt huyết, khoảnh khắc sau ngưng kết thành băng.
Lâm Hiểu nỗ lực khắc chế, mới không làm cho nụ cười trên khuôn mặt mình trở nên biến dạng.
Cô cố tình hỏi với giọng điệu ngây thơ: “ Anh Cẩn, anh tìm chị em có chuyện gì? Nếu không, em giúp anh chuyển lời lại?”
“Không, để cô ấy ra ngoài anh sẽ tự nói với cô ấy.”
Âu Dương Cẩn phát hiện Lâm Nhuế đã kéo nick anh vào danh sách đen
Hiện tại ngẫm lại, hẳn là sau khi anh giải trừ hôn ước nên làm Lâm Nhuế đau lòng, cho nên việc block anh gì đó, ngược lại cũng có thể lý giải.
Sau đó Âu Dương Cẩn đã chủ động thêm wechat của cô, nhưng lại đều không được, suy nghĩ một chút, phỏng chừng là cô ấy vẫn còn tức giận, cho nên vẫn là nên tự mình tới nói chuyện sẽ tốt hơn.
Trong lòng Lâm Hiểu là một vạn suy nghĩ cự tuyệt không muốn làm chuyện này.
Nhưng vì muốn ở trước mặt Âu Dương Cẩn duy trì hình tượng cô gái ngoan ngoãn nên lại không thể không căng da đầu đi làm.
Lâm Hiểu khẽ cười sau đó nói: “Vâng, vậy anh ở chỗ này chờ một chút, em đi gọi chị ấy.”
Vừa xoay người, nét tươi cười trên khuôn mặt nháy mắt liền biến mất.
Cô hít sâu một hơi, lúc này mới khôi phục lại một chút tâm tình, đi vào trong lớp học.
Cô đặt cặp sách vào chỗ mình trước, sau đó mới đi đến chiếc bàn ở cuối lớp.
Bây giờ còn chưa tới giờ lên lớp, cho nên các bạn học đều làm việc riêng của mình.
Khương Linh lúc này đang ngồi tại chỗ ăn bánh bao uống sữa bò.
Trong khi Lâm Nhuế lại là đang đọc sách.
Lâm Hiểu thầm cười lạnh.
Học tập nào có dễ dàng như vậy, chỉ cần đọc nhiều sách và làm nhiều bài tập hơn một chút là có thể nâng cao thành tích được à?
Ngây thơ!
⬅ Trước Tiếp ➡