⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng vậy, thiếu mất A Hành.
Nhưng hiện tại, cô không có cách nào để A hành có thể ở cùng với bọn họ.
Cô chỉ là một học sinh, mặc dù Lâm gia có tiền, nhưng cũng chỉ giới hạn ở Cẩm Thành này. Nếu đến Đế Thành, gia đình của họ nhiều nhất là tầng lớp trung lưu, vẫn còn cách rất xa so với tầng lớp thượng lưu phía trên.
Mà A Hành của bây giờ, không chỉ là ảnh đế Vân Trạch.
Mà sau lưng anh còn có gia tộc đứng đầu ở Đế Thành - Vân gia.
Nếu sử dụng kim tự tháp để tính toán, Lâm Nhuế nhiều nhất là ở tầng giữa, trong khi A Hành đang ở trên đỉnh của kim tự tháp rồi.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể khiến A Hành ở bên cạnh mình.
Trừ bỏ trị liệu cho thân thể A Hành, Lâm Nhuế còn tính toán tăng tu vi của mình lên một ít, sau đó có thể thử giúp A Hành cởi bỏ phong ấn kia.
Nói cách khác, cô sẽ tạm thời cải thiện tình trạng thể chất của A Hành tốt lên một chút.
Sẽ không mất quá nhiều thời gian để cơ thể A Hành có thể trở lại như ban đầu.
Tên khốn hạ phong ấn trên người A Hành không trực tiếp giết chết anh, mà là muốn anh cả đời đều sống trong bệnh tật ốm yếu.
Thực sự quá độc ác!
Theo cách này, cả đời A Hành không khác gì một phế nhân cả!
Lâm Nhuế khẽ hạ thấp lông mày, siết chặt nắm tay.
Cô phải tu luyện càng sớm càng tốt!
Kể từ khi tẩy kinh phạt tủy, nhảy một cái liền biến thành luyện khí ba tầng tu vi, sau đó mỗi buổi tối Lâm Nhuế đều tĩnh tọa tu luyện.
Nhưng tu vi của cô lại tiến bộ cực kỳ chậm.
Với tốc độ của hiện tại, phỏng chừng đến lúc ăn tết cũng không đến được luyện khí bốn tầng!
Lâm Nhuế cau mày dữ dội.
Chẳng lẽ lôi kích mộc vạn năm này có vấn đề.
Theo đạo lý thứ này có thể kích phát lôi linh căn, hẳn là ngàn dặm mới tìm được một mới đúng.
Ngay cả khi linh khí yếu thì tốc độ tu luyện của cô cũng không thể chậm như thế này!
Cho nên lại một lần nữa Lâm Nhuế đem con rắn nhỏ màu tím kia ra ghét bỏ.
Rắn nhỏ: o(╥﹏╥)o.
Ba giờ sau, khi Lâm Nhuế  ra khỏi không gian của Thất Bảo, trời đã rạng sáng.
Trong tay cô cầm một viên đan dược màu tím sẫm.
Lâm Nhuế ăn đan dược xong liền đi tắm, sau đó nhanh chóng khoanh chân ngồi ở trên giường bắt đầu đả tọa.
Ánh trăng trải khắp mặt đất, gò má cô cũng được phủ một vầng hào quang nhàn nhạt ...
Sáng sớm hôm sau, Lâm Nhuế ngồi ở bàn ăn chuẩn bị ăn sáng đi học.
Phía đối diện là Lâm Nguyên Chu đang nói chuyện với bà Lâm.
Về phần Lâm Tử Khang, ông đã ra ngoài từ sáng sớm rồi. Gần đây, công ty rất bận rộn, Lâm Tử Khang cũng muốn quay cuồng.
Lâm Hiểu vẫn như cũ ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh, cực kì nữ tính mà ăn từng thìa cháo nhỏ.
Nhưng lúc thằng nhóc Lâm Phong xuất hiện ở bàn ăn, Lâm Hiểu khẽ nhếch môi. Có điều, cái nhếch môi này cực khẽ và biến mất cũng cực nhanh.
Sau đó cô ta cố ý lớn tiếng nói: “Chị cả, chuyện gì đã xảy ra với chị trong thời gian này vậy, tại sao chị lại luôn đội mũ? Chị có vấn đề về tóc không? Đừng nói là chị đã trở thành một người hói rồi đấy nhé?”
Lâm Nhuế như cũ lẳng lặng tiếp tục ăn cơm, lông mày cũng chưa hề động một chút, cũng không phản ứng với lời nói của cô ta.
Mọi người lập tức đều nhìn về phía Lâm Nhuế.
Lâm Hiểu cố gắng che giấu nét đắc ý, nhìn về phía này với ánh mắt vui sướng khi người gặp họa.
Lâm Phong thực sự chỉ là một thằng nhóc bốc đồng không hơn.
Bởi vì nó đột nhiên bước tới, trực tiếp giật ra mũ của Lâm Nhuế.
 
Sự tò mò sẽ giết chết một con mèo.
Trong nháy mắt chiếc mũ rơi xuống, một mái tóc đen ngắn dày mượt cũng theo đó tung ra.
Lâm Phong ngây ngẩn nhìn Lâm Nhuế: “Chị, chị cả, sao chị lại có tóc?”
Lâm Nhuế vẫn uống cháo một cách thờ ơ, ánh mắt cô không hề thay đổi.
“Em không có tóc sao?”
“Em, em có, nhưng chị……”
Lâm Phong dù sao vẫn còn nhỏ, cậu căn bản cũng không có tâm cơ gì, cho nên gặp loại tình huống này thật không biết phải xử sự thế nào.
Cậu nhìn Lâm Hiểu cầu xin sự giúp đỡ.
Biểu cảm của Lâm Hiểu có chút gắt gỏng.
⬅ Trước Tiếp ➡