Chương 8
thấy nhiều biết rộng hơn hắn.
"Tôi là nói thứ cậu xem trong trò chơi này quá trừu tượng, tỉ lệ cơ thể, động tác tư thế gì đó, rất nhiều thứ đều không đúng.
Tôi sợ tạo thành lừa dối với cậụ.." "Ồ, tỉ lệ cơ thể, tư thế, động tác không đúng à?" Lăng Thanh Viễn mỉm cười nghiêng đầu "Sao lại không đúng?" "..." Trẻ con đừng có truy cứu tận gốc như vậy được không?
Nhìn ánh mắt hắn sáng rực nhìn mình, trên mặt Lăng Tư Nam nóng lên.
"Chị nói rõ với tôi đi?" Hắn làm ra vẻ học sinh ngoan ngoãn chờ được cô chỉ bảo, chậm rãi tới gần bên tai cô, ung dung nói một câu "Không thì..." "Làm mẫu một chút cũng được?" "Lăng Thanh Viễn " Cô hét lớn một tiếng, bị dọa mà chạy trối chết.
Khoảng khắc này, hắn ở sau lưng cười to đầy láo toét.
Vào đêm đầu tiên trở về nhà, Lăng Tư Nam ngủ trên giường trong phòng của mình và rùng mình.
Cô không phải vì sợ, mà là thực sự lạnh.
Cuối tháng ba đầu tháng tư trời se lạnh vào xuân.
Căn phòng của cô không nhỏ, và cô cũng không phải đáng thương mà sống trong một cái kho chứa đồ dưới gầm cầu thang hay bất cứ chỗ nào khác, chẳng qua chỉ là bộ ga nệm trên giường nhìn qua là biết ngay được chuẩn bị trong nhất thời không được cẩn thận cho lắm, một chiếc chăn mỏng cũng không thể chịu được với cái rét lạnh trong đêm sương rét.
Quần áo cô mang lần này chỉ có của hai mùa xuân hè, quần áo thu đông vẫn còn đang ở nhà bác ba đang chờ gửi đến.
Khi Lăng Tư Nam lăn lộn lần thứ 18 trong chăn bởi lạnh, cuối cùng cô cũng không thể chịu đựng được mà bò dậy.
Cô lục tung phòng hồi lâu vẫn không có chăn ga gối đệm gì có thể bổ sung thêm.
Cũng đúng, chỉ là “phòng khách” mà thôi, làm sao có những thứ này chứ?
Cô nhẹ nhàng mở cửa ra, lục tung phòng chứa đồ ở hành lang nhưng không tìm thấy gì.
Lúc đó đã là đêm khuya, chắc cha mẹ cô đều đã ngủ.
Ngay cả khi họ chưa ngủ, Lăng Tư Nam cũng không thể tìm đến họ để tìm sự giúp đỡ.
Sau khi suy đi nghĩ lại, cô gõ nhẹ vào cánh cửa đối diện.
Phòng của cô và Lăng Thanh Viễn đối diện nhau, trong khi phòng ngủ chính của vợ chồng nhà họ Lăng thì nằm ở đầu kia của ngôi nhà, nếu nhỏ tiếng một chút thì chắc chắn họ sẽ không thể nghe thấy.
“Thanh Viễn, cậu ngủ chưa?” Một hồi không có tiếng động, Lăng Tư Nam nghĩ rồi lại từ bỏ, chuẩn bị trở về phòng.
Cánh cửa cạch một tiếng mở ra.
Lăng Thanh Viễn xoa xoa cái gáy tê dại, giọng buồn ngủ “Có chuyện gì?” “Tôi muốn hỏi, chỗ cậu có dư chiếc chăn nào không?” “Không có.” Lăng Thanh Viễn trả lời, “Tất cả đều ở trong phòng của cha mẹ.” “Ồ…” Cô thất vọng mà chùng chân mày xuống, “Vậy thì cậu ngủ ngon.” Nói xong, cô hắt hơi một cái, vì sợ bị cha mẹ trong phòng ngủ chính phát hiện, cô lập tức che miệng và mũi lại.
Lăng Thanh Viễn nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt khôi phục một chút tinh ý “Chị bị cảm à?” “Chăn mỏng quá ...” Cô phàn nàn, ánh mắt chợt sáng ngời “Hay cậu cho tôi mượn mấy bộ quần áo dày đắp?” “Nghĩ hay quá.” Lăng Thanh Viễn không chút do dự bác bỏ ý kiến của cô, “Những chiếc áo khoác của tôi đắt như vậy, để mẹ biết thì người thê thảm là chị.” “Thật tàn nhẫn ...” Cô hỉ mũi với vẻ đáng thương, thở dài xoay người, “...
Ngủ ngon.”