Chương 7
chỉ có giọng điệu bình thản, không có cảm giác áp bách nào.
Lăng Tư Nam không khỏi to gan lớn mật, lại nhấc chân cào vào thắt lưng hắn "Cậu còn uy hiếp chị cậu à?" Đầu ngón chân ma sát lên, Lăng Thanh Viễn không chơi nữa.
Bắt lấy bàn chân của cô, làm cô sợ hãi kêu lên một tiếng.
Lăng Tư Nam là một kẻ sợ nhột, gan bàn chân trong tay hắn, cả người liền bối rối ngồi xổm xuống đất, vội đưa tay đẩy hắn ra.
"Ôi ôi ôi, tôi sai rồi...
cậu buông ra đi..." Lăng Tư Nam bị giày vò mấy lần, váy ngủ không cẩn thận co lên đến đùi.
Góc độ này chân còn bị giơ lên, quần lót đều lộ ra rõ ràng.
Cứ như vậy trong nháy mắt, cả hai đều ngẩn người.
Lăng Tư Nam chỉ cảm thấy ánh mắt của Lăng Thanh Viễn bỗng nhiên có hơi khác thường.
Cô vội che mép váy lại, rút chân khỏi tay Lăng Thanh Viễn.
"Cậu không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả." Cô tự lừa mình dối người.
"Màu hồng." Lăng Thanh Viễn lại chẳng buông tha cô.
Lăng Tư Nam cảm thấy mặt mũi ném đến Tây Ban Nha rồi, bị em trai nhìn thấy đồ lót là tình huống gì?
"Chị có gì mà phải e lệ." Lăng Thanh Viễn lạnh nhạt hừ một tiếng "Buổi chiều lúc tôi tắm, cũng không thấy chị cần mặt mũi như này." "Ai, ai nhìn cậu tắm chứ, đó chỉ là ngoài ý muốn Ngoài ý muốn " "Nhưng mà chị thấy hết của tôi rồi, tôi cũng chỉ nhìn thấy một tấm vải." Gương mặt tuấn tú và lời nói của Lăng Thanh Viễn chẳng hề tương xứng, hắn uể oải dựa vào ghế sô pha tiếp tục chơi đùa "Vừa rồi cũng là ngoài ý muốn." Ghê tởm, đúng là đáng giận.
Rõ ràng là ngụy biện, nhưng lại không tìm được lý do cãi lại.
Nhưng trải qua một khúc nhạc dạo ngắn này, mối quan hệ của cô và Lăng Thanh Viễn hiển nhiên phá băng, trong lòng cô bỗng có chút vui vẻ.
"Chị lớn thế rồi...
mà còn mặc màu hồng." ...
Thu lại câu trước đi thôi.
"Trả lại bé Nguyên Nguyên cho tôi..." Lăng Tư Nam nhỏ giọng lẩm bẩm.
Động tác trên tay Lăng Thanh Viễn dừng lại, cứng đờ.
"...
Chị đúng là dám nói." Lăng Tư Nam nghe vậy thì nhìn về phía hắn, hắn đã khôi phục vẻ tùy tính trước đó.
Tối nay vốn cũng rảnh, Lăng Tư Nam cảm thấy khá hứng thú với trò chơi, nên dứt khoát ngồi bên cạnh hắn quan sát.
Nhưng mà nhìn một hồi, cô cảm thấy có chút không đúng.
Rõ ràng phía trước là trò chơi đánh bài, sao đột nhiên đổi hình ảnh rồi...
Nhìn đôi nam nữ đang quấn lấy nhau "ưm ưm a a", Lăng Tư Nam nuốt nước miếng một cái.
...
Sao lại thành video 18+ rồi?
Lăng Tư Nam thăm dò hỏi "Thanh Viễn...
cha mẹ biết cậu chơi thứ này không?" "Thứ này là thứ gì?" Lăng Thanh Viễn nhíu mày.
"Trò chơi này..." "Vu Sư 3?" "Kệ nó tên là gì...
không phải cậu còn vị thành niên à?" "Lăng Tư Nam, chị là thám tử mà cục phát thanh cử tới à?" Lăng Tư Nam ngậm miệng không nói nữa.
"Tôi cũng không phải cứng nhắc như vậy, có điều bình thường bọn họ nghiêm thế, tôi sợ cậu đú đởn bên ngoài chơi trò này, sau đó tâm lý vặn vẹo..." "..." Lăng Thanh Viễn bỏ máy điều khiển xuống, nhìn cô.
Lăng Tư Nam mím môi, khẽ động hai cái.
Trên màn hình TV vẫn còn âm thanh hai nhân vật trong trò chơi mây mưa, dư quang trong mắt là hai cơ thể trắng bóng quấn lấy nhaụ Bây giờ đứng dậy thì hình như có hơi...
hèn?
Cô là chị, đương nhiên phải