Chương 13
đã không kìm được mà rên lên.
Cô cố gắng dãy dụa né tránh, nhưng Lăng Thanh Viễn trượt dọc theo tai cô, dùng răng cắn lấy dái tai cô, không để cho cô dãy dụa.
Cô sốt ruột và cũng có chút chột dạ “Chúng ra là chị em Cậu, cậu không nên như này.” Lưỡi hắn lướt trên da thịt mềm mại của tai cô, ướt án ấm nóng nghịch ngợm, “Ngoan ngoãn đừng có động, tôi sẽ dừng lại ngay thôi.” Nói đến đây, tay của hắn luồn vào váy của cô.
Cái gì mà dừng lại chứ?
“Mẹ…mẹ vẫn còn đang ở bên ngoài, cậu điên rồi sao?” Lăng Tư Nam văn vẹo người muốn thoát ra, bởi vì sự đụng chạm của em trai, mà cũng là vì ngực cô cũng đang có một loại cảm giác thật lạ lẫm.
“Ha ” Lăng Thanh Viễn khẽ mỉm cười, “Mẹ không ở bên ngoài thì chị đã sớm chạy mất rồi đúng chứ?” Vừa dứt câu, tay hắn đã đặt trên chân cô.
Cô rùng mình dữ dội.
Bàn tay của Lăng Thanh Viễn trượt dọc phía trong đùi cô, rồi trượt vào bên trong.
Lòng bàn tay hắn đặt lên quần lót của cô, một cảm giác ẩm ướt thấm qua lớp vải mỏng, ẩm ướt thấm vào lòng bàn tay hắn.
“Chị….” “Chị ướt rồi à ” Cô cảm thấy bản thân cô như một con quỷ vậy.
Ngay lúc này rồi, trong đầu cô thứ đầu tiên nghĩ đến, lại là ngón tay đẹp đẽ của đứa em trai Lăng Thanh Viễn.
Trong ý thức của cô là những ngón tay được cô coi như những ngón tay thon dài đẹp đẽ trời sinh thích hợp vô cùng với việc đánh piano, ngay lúc này đây lại đang ấn vào quần lót của cô, cách một lớp vải mỏng manh đang cọ sát vào hai mép âm đạo của cô.
Cô đang nghiêng người nằm trọn trong vòng tay của Lăng Thanh Viễn, cả người như cuộn tròn lại, hay tay đang tì vào ngực em trai cô, bấu chặt vào bộ đồ ngủ, đôi mắt nhắm nghiền cau có, mím chặt môi dưới cố ngăn bản thân không phát ra bất cứ âm thanh kỳ quái nào.
Cơ thể cô cứ run lên từng cơn, cũng không biết có phải là vì quan hệ huyết thống không, mà cô không hề sợ, mà thay vào đó là một loại cảm giác không khống chế được, từng hồi từng hồi cứ chạy bên trong dây thần kinh của cô, khiến cho hơi thở của cô càng ngày càng gấp gáp hơn.
“Ha….ưm….” Vốn dĩ quần lót chỉ hơi ướt một chút mà thôi, nhưng vì sự ma sát của ngón tay, mà giờ đã ướt một mảng.
“…Thanh….Thanh Viễn.” Cô thấp giọng cầu xin.
“Hửm?” Lăng Thanh Viễn cúi xuống nhìn cô, động tác tay vẫn không dừng lại, mặc dù cách một lớp vải, nhưng ngón tay đã đắm chìm vào sự mềm mại bên trong âm đạo, ý thức của Lăng Thanh Viễn có hơi mất đi một chút.
Lăng Tư Nam đẩy ngực của hắn rồi nói “Đủ rồi, thật đó.” Ngay khi từ “đủ” được thốt ra, ngón tay của Lăng Thanh Viễn đã ấn sâu hơn vào âm đạo của cô, cả người Lăng Tư Nam co rúm lại, miệng không kìm được, bất cẩn mà thốt ra mấy tiếng rên rỉ “ưm a” Lăng Thanh Viễn chỉ cảm thấy như có một dòng máu nóng chảy khắp cơ thể.
Vốn dĩ thứ dưới đó đã cương cứng đến khó chịu, giờ đây nó rất cần có thứ gì đó để giải tỏa nó.
Có vẻ đang đùa với lửa rồi.
Lăng Tư Nam hình như cũng nghe thấy được tiếng thở hổn hển.
Cảm thấy động tác của hắn trên người cô hơi dừng lại, cuối cùng cũng có lại ý thức để suy nghĩ rồi.
Bên ngoài là tiếng bước chân và tiếng tắt đèn, sau