Chương 12
muốn trả thù một chút.
Có điều bây giờ…hắn thật sự đã cương cứng rồi.
Hắn không có quá nhiều nhận thức Lăng Tư Nam là “chị gái của hắn”, dù sao cũng đã chia cách mười năm rồi, trong mười năm qua, hắn vẫn luôn luôn không ngừng quan tâm đến cô, nếu không hắn cũng chẳng thể nào vừa gặp mặt đã nhận ra ngay chị của hắn sau 10 năm xa cách, nhưng cô lại chưa từng hỏi hắn về chuyện này…cho nên trong lòng Lăng Thanh Viễn có chút gì đó hận cô.
Không chỉ vì câu nói “Chị sẽ sớm quay về”, mà càng vì quyết định sau đó của cô hơn.
Nhưng, lại không phải thật sự hận.
Tay hắn đột nhiên dừng lại.
Nơi mà lòng bàn tay chạm vào nhũ hoa đã nóng rực cả lên, cho dù tay đã dừng lại nhưng nó vẫn còn nóng.
Sự im lặng đột ngột này, nó khiến cho Lăng Tư Nam không dám thở mạnh.
“Chị…tôi cương lên rồi.” Giọng của Lăng Thanh Viễn như có từ tính, văng vẳng bên tai cô.
Lăng Tư Nam nghe thấy những lời đó liền đỏ bừng cả mặt lên, cái người này….
“Cậu, câu cứ sờ như vậy, không cương lên mới lạ ” Cô rõ ràng phải tức giận mới đúng, nhưng cô không thể lừa dối bản thân mình, vừa rồi khi em trai cô xoa bóp ngực cô, cô lại cảm thấy rất…kích thích.
Chỉ là quan hệ chị em ruột mà lại đặt vào quan hệ nam nữ, lý trí nói với cô không cự tuyệt là không được.
Cô nghe thấy bên tai tiếng Lăng Thanh Viễn đang khẽ cười, giọng cười đến từ trong ngực, nghe hay đến mức tai màng nhĩ như đang ngứa ngày.
“Chị, có thể cởi đồ ra không?” “Không được ” Lăng Tư Nam kinh ngạc quay ngoắt lại, bắt gặp ngay đôi mắt dài hơi cong lên ở phần đuôi mắt của hắn.
Cô đặt tay vào giữa hai người, “Cậu đừng có thần kinh, vừa rồi hưng phấn nhất thời thôi…thôi thì bỏ đi, còn đụng nữa tôi sẽ tức giận thật đó.” “Cho nên vừa rồi là tức giận gỉa sao?” Lăng Thanh Viễn đột ngột hỏi vặn lại, đầu từ từ ép sát xuống, từ một khoảng cách nhất định mà nhìn vào mắt cô, “Bị chính em trai ruột của mình sờ ngực, còn có thể không tức giận, thật sự là một người chị tốt.” “Lăng Thanh Viễn ” “Hôm nay chị vẫn cứ gọi cả tên tôi như vậy.” Lăng Thanh Viễn giật giật khóe miệng, “Chị là thật sự muốn gọi tôi của mười năm trước quay lại hay sao?” Cô sững cả người.
Tại sao cảm thấy những gì hắn nói cứ kỳ quái vậy nhỉ?
Một bàn tay ấm áp đặt lên đùi mịn màng của cô, khiến Lăng Tư Nam rùng hết cả mình.
“Cũng không đúng, chị sớm đã quên đi chị vẫn còn một người em trai là tôi rồi.” Lăng Thanh Viễn vừa nói, tay vừa vuốt đùi cô rồi dần dần men lên trên, lướt lên da thịt của cô, tay hắn như thể đang nhóm lên ngọn lửa trên thảo nguyên.
“Cậu…khốn nạn Tôi phải quay về rồi ” Lăng Tư Nam cố tỏ ra hung dữ, thực ra cô đang sợ tới mức co rúm người lại, nhưng lại bị Lăng Thanh Viễn với tay, ôm chặt lấy cô vào lòng.
Tay còn lại của hắn cứ luôn để ngay sau đầu, giờ lướt xuống vai cô, cứ chuyển động như săn đuổi ép cô đến cực hạn.
“Lăng Tư Nam” Lăng Thanh Viễn cúi đầu xuống, đôi môi hắn vừa hay chạm ngay đến tai của cô.
Giống như nuốt chửng con mồi, từ từ ngậm lấy tai cô, “Đây là do chị ép tôi.” Tai cô ngay lập tức được bao phủ bởi một sự ướt át và ấm nóng, Lăng Tư Nam xém chút nữa