Chương 18
Snape nhìn khuôn mặt đau thương lúng túng trước mắt, trong lòng phút chốc dao động, đó là con trai của Lily. Thế nhưng Cũng là con trai của Potter. Hận hắn đi, hết thảy là tội của hắn. Có lẽ đã có ai đó nói này nói nọ với Potter.
Ánh mắt Snape trở nên nguy hiểm, Amy Clinton. Chán ghét bĩu môi, bổ lại Harry nhanh chóng ra ngoài. Mà Harry, bởi ánh mắt chán ghét của Snape trước khi rời đi kia, gần như tuyệt vọng. Là vì khuôn mặt này sao? Khuôn mặt ngày thường khiến cậu thỏa mãn vì giống cha mình, lúc này đây lại khiến Harry hận không thể xóa bỏ. Thất hồn lạc phách mà cất bước, phải ha, là con trai của đối thủ, nên chán ghét cậu là phải rồi?
============================================================
"Harry, bồ thu dọn xong chưa? Chúng ta phải nhanh lên." Ron nhìn Harry lề mề nhét bộ quần áo cuối cùng vào trong rương. Kỳ nghỉ lần này, bởi vì có Sirius mà Harry không ở lại trường giống mấy năm trước.
"Xong rồi, có thể đi rồi."
Tâm tình rầu rĩ của Harry gần đây cũng bởi vì kỳ nghỉ lễ Giáng sinh lần này có thể trải qua với chú Sirius mà tiêu tan không ít, thế nhưng mỗi lần không thể khống chế mà nhớ lại việc ấy đều khiến cậu vô cùng đau xót.
Sau khi kéo hành lý và chào tạm biệt gia đình Ron, Harry chờ ngay ở đây, Sirius nói chú ấy đến hơi trễ. Nhưng không đợi bao lâu, Harry đã bị một người ôm lấy từ phía sau làm cậu hết sức hoảng sợ.
"Ôi Harry, xin lỗi vì đã tới trễ."
Harry vui mừng quay đầu lại ôm lấy Sirius, chú thoạt nhìn tốt hơn so với lần gặp gỡ đầu tiên, tuy vẫn gầy yếu như trước nhưng khuôn mặt anh tuấn đã khôi phục huyết sắc, âu phục khéo léo, cử chỉ hào phóng lại không mất đi sự tạo nhã, điều này đủ khiến phần lớn cô gái si mê vì chú.
"Không, không sao cả, nhưng mà chú Sirius này, từ sau hôm đó chú chẳng viết thư cho con, con cứ ngỡ mình nằm mơ nữa chứ." Harry ai oán nói.
Trên khuôn mặt của chú Sirius lập tức xuất hiện biểu cảm có lỗi "Xin lỗi con, Harry, con biết đấy ta vừa mới cởi bỏ tội danh, còn phải sử lý rất nhiều chuyện."
Harry nhìn thấy vẻ mặt lấy lòng của chú, tươi cười cầm tay Sirius, "Con giỡn thôi, con hiểu mà chú."
Harry khéo hiểu lòng người hiển nhiên làm Sirius vô cùng cảm động, chú khoa trương đoạt hành lý của Harry.
"Được rồi Harry, vì bồi thường cho con, ta nghĩ con sẽ thích hình thái Animagus của ta." Nói xong còn nháy mắt mấy cái, không đợi Harry phản ứng chú liền Độn thổ. Sau một trận choáng váng, Harry mới phát hiện cậu đã đến trước một tòa nhà to lớn. Tòa nhà ấy vẫn có thể mơ hồ thấy được sự lộng lẫy khi xưa, nhưng trước mắt Harry chỉ thấy nó cứ như mấy căm nhà cũ kỹ trong mấy bộ phim kinh dị.
Sirius thấy ánh mắt đánh giá của Harry liền xấu hổ cười nói "Ha ha, căn nhà này sau biến cố năm đó thì trở thành như thế này." Harry biết xảy ra chuyện gì, cầm lấy tay Sirius, cố gắng an ủi của đỡ đầu nhìn có vẻ đang rất ưu thương.
Vào trong ngôi nhà ấy, thật không ngờ bên trong lại rất to lớn, hơn nữa Harry còn chú ý thấy đồ dùng trang trí bên trong rất có phong cách Slytherin, đồ dùng trong nhà có vẻ rất cũ kỹ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được nó rất xa xỉ, có chút bẩn. Harry nhíu mày, "Chú Sirius, dạo gần đây chú ở tại nơi nào? Chỗ này có vẻ...."
Chú Sirius không trả lời mà lớn tiếng gọi "Kreacher "