⬅ Trước Tiếp ➡

Harry có chút thất vọng, nhưng vẫn dựa theo lời người đàn ông ấy mà làm, trong phòng yên lặng chỉ còn tiếng sửa chữa đồ vật cùng tiếng sột soạt của bút lông chim. Trong khi dọn dẹp, ánh mắt Harry thỉnh thoảng lại hướng đến người đàn ông bên bàn giáo viên, cầm lên lại buông xuống chiếc khăn lau, cuối cùng dường như đã quyết định, nhẹ nhàng đến gần người nọ. Snape vốn chẳng muốn để ý đến tên Potter lỗ mãng kia, nhưng tên nhóc ấy hôm nay tựa hồ đặc biệt không an phận, đừng tưởng rằng hắn không thấy việc Potter thường thường dùng loại ánh mắt muốn nói lại thôi nhìn hắn. Cơ hồ ngay khi Harry đi đến trước mặt hắn, Snape liền buông bút lông chim, vẻ mặt không chút biểu cảm mà nhìn tên Potter đang lo lắng bất an trước mắt.
Thằng nhóc trước mắt có mái đầu rối bù và khuôn mặt giống James Potter đến sáu phần kia làm vẻ mặt Snape suýt vặn vẹo, thằng bé mở to đôi mắt xanh lục giống y hệt như Lily, chết tiệt giống nhau y hệt, thân thể so với bạn cùng lứa lại càng lộ vẻ nhỏ xinh dưới ánh nhìn của mình mà rõ ràng có hơi co co, cơ hồ nở một nụ cười trào phúng đầy thích thú "Cậu Bé Vàng vĩ đại đã làm xong việc của mình rồi? Hay muốn niệm hạnh gì cho điều này?" Hắn thừa nhận là cố ý, mỗi lần chỉ cần châm biến là hắn có thể nhìn thấy nỗi căm hận không thể che dấu trên khuôn mặt tường tự như kẻ kia, làm cơm đau xót trong lòng hắn dịu đi chút ít, nhưng thằng bé kia hôm nay tựa hồ khác xa ngày thường.
Harry khó chịu nghe xong câu châm biếm như thói quen ngày thường của hắn, cố gắng ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt mang theo chút kinh ngạc kia nghiêm túc mà nói "Thực xin lỗi Cho tới nay thật vô cùng xin lỗi "
Harry thề rằng sau khi nói xong những lời này, cậu thấy Snape khi ra phía sau một bước nhỏ, trong mắt hiện lên vẻ bối rối. Chỉ là trong nháy mà thôi.
Sau đó Snape cứ như nghe thấy điều gì đó khiến người ta tức giận mà đề cao thanh âm "Ha Ta nghe được gì đây? Cậu Bé Vàng xin lỗi một lão dơi già đầu đầy dầu? Xin lỗi, thứ cho ta không thể nhận." Nói xong còn tao nhã làm lễ, rồi cầm xấp bài tập đi qua Harry.
Không, không thể để ông ấy rời đi Harry theo phản xạ mà xoay người ôm lấy tấm lưng của con người đằng trước. "Không, giáo sư, giáo sư Snape, cho tới nay thực sự thực sự xin lỗi thầy, xin lỗi thầy " Harry không ngừng lặp đi lặp lại câu nói ấy, nước mắt ơi trên tấm lưng cứng ngắc nọ. Không biết qua bao lâu, động tĩnh nơi trước ngực khiến Harry tựa hồ ý thức được bản thân đang làm những gì.
"Cậu Potter, nếu không có việc gì, mời trò bỏ tay ra khỏi người ta."
Harry lập tức buông tay hơn nữa còn lui ra sau hai bước. Trời ạ Cậu đã làm gì thế này? Snape sẽ giết cậu mất. Harry cứng ngắc nhìn Snape xoay người qua bắn ánh mắt trống rỗng về phía cậu "Harry Potter, mặc kệ trò vì sao mà nghĩ thế này, mời trò lập tức bình thường lại cho ta, trò không việc gì mà phải xin lỗi Severus Snape ta cả, cứ căm hận ta chán ghét ta như trước đi, đừng dùng gương mặt đó của trò mà xin lỗi ta?"


⬅ Trước Tiếp ➡