Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

lướt quanh vành cốc.
“Ngày xưa đúng là tình yêu thấm sâu vào tận xương tủy.” Không thể giải thích thế nào cho hợp lý, chỉ có thể là bản năng bẩm sinh liên quan đến nhiễm sắc thể.
Sinh ra đã không thể từ bỏ, cô còn cảm thấy may mắn vì ông trời đã ban cho mình một tài năng… Đó là yêu anh.
“Bây giờ thì sao?” “Bây giờ ư?” Cô vô thức chạm vào vết sẹo trên cổ tay trái rồi chậm rãi nói “Em chỉ có một ly nước và đã dâng hết cho anh ấy.” “Và rồi anh ấy đã đổ đi.” Năm nay Lộ Nhu hai mươi sáu tuổi, cái tuổi mà thanh xuân đã bắt đầu xuống dốc.
Cô có một người chồng sắp cưới thông qua sự sắp xếp vì lợi ích, người ấy có gia cảnh giàu có, bản thân cũng có điều kiện, chẳng có gì đáng phải bận tâm.
“Anh định về nước.” Anh ấy chỉnh lại tay áo.
“Gia đình giục cưới rồi phải không?” Cô tựa cằm, cười nhẹ “Anh Lương, em chưa từng làm cô dâụ” Anh ấy cũng cười “Anh cũng chưa từng làm chú rể.” Lộ Nhu nhớ mình từng thề chỉ làm cô dâu của Giang Mạn, rằng nếu vi phạm lời hứa thì cô sẽ chết đi.
Đêm trước khi đính hôn, cô đã tự rạch cổ tay nhưng không chết, mà thực ra cô cũng không có ý định chết, vì thế cô mới không cắt vào động mạch.
Con người sợ đau, nếu không đau thì ai cũng sẽ có sẹo.
Khi đó cô căm ghét bản thân đến mức phải tự trừng phạt, cô khao khát dùng nỗi đau thể xác để chuyển hướng khỏi nỗi đau tinh thần.
Chính tay cô đã nhổ bật gốc cái cây đã trồng suốt bảy năm, chỉ để lại mảnh đất tan nát và một cái hố sâu hoắm.
Cô đã đau đớn đến nhường nào.
Lộ Nhu chào tạm biệt Lâm Lương rồi một mình dạo bước tới công viên.
Nắng ấm phủ trên bãi cỏ thật rực rỡ và sinh động.
Cô từ từ ngồi xuống bãi cỏ, đặt túi bên cạnh, cô thả lỏng trên thảm cỏ mềm mại, chống hai tay ra sau rồi nhìn những đứa trẻ đang thả diều đằng xa.
Có cánh diều hình thỏ, hổ, đại bàng và cả những con bồ câu thật đang bay.
Gió thổi hơi lớn, một cô bé đội mũ trắng vô tình buông dây, cánh diều bị đứt dây nhanh chóng bị gió cuốn lên trời.
Cô bé vừa khóc vừa chạy đuổi theo, cố nhảy lên để với lấy sợi dây đã chẳng còn nhìn thấy.
Cánh diều cứ bay lên mãi rồi dần biến mất phía xa.
Cô bé đuổi theo được hai phút thì bỏ cuộc, bản thân cô bé cũng biết là mình chẳng thể đuổi kịp nó.
Lộ Nhu nhìn thấy mẹ cô bé dắt cô bé đi mua một chiếc diều mới, lần này là một chiếc diều hình con bướm xinh đẹp với đôi cánh tím và hai chiếc râu dài.
Cô lại ngước lên ngắm nhìn ánh chiều tà đang trôi trên bầu trời.
Ngày xưa cô cố chấp hơn bất kỳ ai, đa số mọi người vẫn yêu nhưng không ngừng thay đổi đối tượng.
Còn cô chỉ nhận định duy nhất một người.
Vì theo đuổi cánh diều ấy mà cô có thể đi đến tận thành phố khác.
Lâm Lương hỏi cô làm sao quen được anh?
Cô không chắc câu hỏi của anh ấy là sự quen biết một chiều hay là sự quen biết hai chiều giữa họ.
Nên bắt đầu từ đâu đây.
Cô suy nghĩ.
….
Họ gặp nhau vào ban ngày và chia tay trong đêm tối.
Anh là ngọn đèn pin vừa soi sáng lại vừa làm cô đaụ ….
Câu chuyện bắt đầu từ một mùa hè.
Cuối cùng cô cũng đỗ vào Đại học Bắc Nhất, ba mẹ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡